Bai tho gui Em -------------------------------------------- Em, cô gái xứ Trung Hoa, Anh, chàng trai nơi đất Việt, Nhờ ông Tơ bà Nguyệt, Xe kết chỉ hai ta, Vốn đôi bờ xa lạ, Nay cùng chung một nhà. Từ lúc ta gặp nhau, Cuộc đời nhiều thương đau, Anh chiến chinh khắp nẻo, Em một mình lao đao. Lo tần tảo nuôi con, Qua mất tuổi vàng son, Biển Đông cùng tát cạn, Ngoảnh lại hết trăng tròn . Cầu xin Chúa ban phúc, Cháu con thêm đông đúc, Rể thảo với dâu hiền, Gia đình thêm sung túc. Bốn mươi năm ân tình lên tột đĩnh, Bốn mươi năm mòn mỏi với hy sinh, Bốn mươi năm lo cho con từng đứa, Bốn mươi năm xây đắp mái gia đình. Em, người mẹ tuyệt vời ! Em, người vợ đảm đang ! Thương em anh viết bài thơ, Đời anh hạnh phúc là nhờ có em. Đặng Trương Feb 2005 - 40th Anniversary | A poem dedicated to Her ------------------------------------ She, from China, He, from Vietnam, By intermediary of go-between Married both of them. Inherently two strange sides Now became together in the same house. Since the day we met each other, Their love had many very pains. He, a soldier of everywhere, She, a lady full of hardships. Caring adequate food for her children She lost her golden time East sea can be easily emptied Turning head no more the full moon. Praying for that God bless! Children more crowded, Good gender met good bride. Family became more abundant. Forty years love was at its peak Forty years tiresome with sacrifice Forty years carrying every child Forty years constructed a family roof. She, a marvelous mother, She, a good wife, Loving her he wrote a poem, His life was happy thanks to her. RGC One day, after Tan Quoi meeting, 18-06-2007 RGC |
