VÀI NÉT ĐỘC ĐÁO VỀ
TÔN THẤT PHÚ SĨ
Tạ XuânThạc
Khi lời kêu gọi anh chị em đang cư ngụ sinh hoạt khắp nơi trên thế giới tự do không phân biệt những người đã viết lách giỏi, hay đang và sẽ viết văn, làm thơ, sáng tác nhạc hãy cùng nhau đồng tâm góp sức để suối nguồn Việt ngữ tại hải ngoại được tuôn chảy hoài mà nhóm Thân Hữu Đồng Tâm Doãn Quốc Sỹ Houston tại Houston khởi động thì sự hưởng ứng không ngờ đã xẩy đến, đó là sự đáp ứng nồng nhiệt của rất nhiều thân hữu từ Úc Châu, Na Uy, Đức, Thuỵ Sĩ, Pháp, Hoa Kỳ, Canada đã gửi các sáng tác phẩm đến Houston với ĐỒNG TÂM. Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, đáng kể nhất là khi tôi nhân được mấy tác phẩm về văn vần của nhà thơ Tôn Thất Phú Sĩ (TTPS) từ Paris kinh đô Ánh sáng Pháp quốc gửi tới. Vừa đọc lên tôi đã thấy tâm hồn mình cùng rung cảm với thi nhân trong bài “MẸ ƠI BIỂN GOI”.:
Con ốc nhỏ chôn mình trong cát trắng
Mà trong lòng chứa cả một Đại Dương
Gió vi vu từ ngàn khơi vọng lại
Rồi thì thầm từ hồn ốc mênh mông
Mẹ sinh con nằm bên bờ biển mặn
Mẹ ru con trong chiếc võng đù đưa
Lời mẹ ru thiết tha như biển gọi
Võng tròng trành như con tàu đong đưa
Con xa mẹ từ tuổi học trò ra biển
Ngày xuống tàu mẹ chẵng nói năng chi
Mùi nước biển mặn như mùi nước mắt
Mẹ tiễn con lòng biển gọi thầm thì
Con dã tràng xe từng viên cát nhỏ
Giương cái càng che khuất nửa vầng trăng
Ánh trăng vàng rơi tràn trên biển vắng
Ngọt như dòng sữa mẹ đã nuôi con
Mỗi chiều chiều mẹ lang thang biển vắng
Cánh chim bay lãng đãng bóng hoàng hôn
Mẹ ơi mẹ giữa trùng dương và mẹ
Lòng mẹ bao la hơn biển Thái Bình dạt dào *
tôn thất phú sĩ
01 Mars 05
*Lời bài hát Lòng mẹ của Y-Vân
Là người chọn lựa bài cho tuyển tập Đặc San ĐỒNG TÂM số I sẽ ra mắt và phát hành vào đúng ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ “July-04” năm 2005. Tôi ưng ý và chọn ngay bài thơ trên và mường tượng thấy tác giả là một người yêu và sống chết với biển cả. Một chiến binh oai hùng trong sắc phục Hải quân. Rồi tình cờ đọc được nhà thơ Việt Hải đã bình thơ, tặng cho tác giả TTPS một uy dũng “Ngựa hoang” tức mustang trong Anh ngữ, vốn biểu tượng cho loài sinh vật sống hoà mình trong thiên nhiên, ngựa hoang đẹp đẽ về dáng, dũng mãnh về sức, tình tứ trong tình cảm như khi đôi ngựa hoang tình tự trong chốn rừng hoang thô sơ ngày xưa mà sự tích ấy ở bên Tàu kể lại rằng chiến mã xứ Hồ Nam bị đày lên Hồ Bắc, chiến mã nhớ rừng xưa reo tiếng hí ai oán.
Như sự hình dung của tôi, nhà thơ Tôn Thất Phú Sĩ (TTPS) đúng là một SQHQ/QLVNCH cũng là nhà thơ đa tài, lãng mạn trong thi ca trong bài thơ “Paris … Anh Tìm Em” mà anh viết để “ Thương kính viết tặng Cô Kim Thành và Thầy Trần Phước Hải - Cảm xúc khi chợt đọc bài thơ ‘Em Đã Trở Lại Paris’ của Cô Kim Thành (*)
Nghe em nói
Em đã trở lại Paris
Anh vội vàng tìm em nơi phố cổ
Không phải thân anh ngày xưa em thương mến
Mà là linh hồn anh một thuở yêu em
Anh vẫn không tìm được
Cô em gái cùng anh đi tìm đất hứa
Mái tóc bồng bềnh theo nắng theo mưa
Anh trở lại đây
Chờ em trên bia đá
Tấm bia mòn nơi cổ mộ trăm năm
Hình như có một khoảng cách
Giữa chúng mình
Một khoảng trời xanh ươm mây trắng
Lạnh lùng, hoang vắng
Nhưng anh không nghĩ
Tình yêu mình hoá đá đâu em
Paris thành phố của tình yêu lãng mạn
Thêm tình mình một dạ thuỷ chung
Tháng Bảy mưa ngâu còn có ngày gặp mặt
Anh và em đâu còn dịp tương phùng
Kỷ niệm chập chùng
Rơi đâu đó
Giọt nước mắt anh cay
Bờ sông Seine in dấu chân em bước
Hồn anh theo từng ngọn cỏ em qua
Tiếng thở đau từ hư vô vọng lại
Vẫn còn đây dấu vết thuở ban đầu
Khải Hoàn môn những con đường hội ngộ
Tình của mình cũng nở rộ trong tim
Em ơi ! mỗi lần nghe sóng vỗ
Là mỗi lần anh tâm nguyện cầu xin
Nhưng em hiểu
Đâu có phải lần nào
Sóng cũng dịu dàng hôn bờ cát đâu em
Anh tìm em giữa phố Paris
Chuyến Metró cuối về đến gare Montparnasse
Paris đêm huyền diệu
Ánh đèn màu mờ ảo lung linh
Anh vẫn đi tìm em
Đi tìm hoài như một kẻ vô tâm
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris Mars 2005
(*) Em Đã Trở Lại Paris
Anh...Em đã trở lại Paris
Sau hai mươi sáu năm dài
Cùng anh
Vượt trùng dương tìm đất hứa
Hai mươi sáu năm em già hơn trước
Một mình, trống vắng
Tóc hai màu khó che dấu nét phôi phai
Em trở lại đây
Không có đợi chờ
Lòng buồn như bia mộ
Nhớ bước chân anh trên từng viên gạch cổ
In dấu mỗi lần qua
Nhớ nụ cười anh ôm kín nỗi lo xa
Những tháng ngày chúng mình lênh đênh nơi xứ lạ
Anh, em đã trở lại Paris
Đi giữa mưa gầy Tháng Bảy
Kỷ niệm chập chùng trang ký ức
Mắt cay cay cơn huyễn mộng trùng phùng
Vẫn còn đấy
Dòng sông Seine mấy mùa chung bóng
Con phố xưa đứng ngóng với đợi chờ
Vẫn còn đấy
Khải Hoàn Môn hoàng hôn hay nắng rỡ
Anh xa rồi một thuở trầm hương
Em vết thương nương hơi thở theo cùng
Tim lỗi nhịp, hồn bay tìm cánh gió
Anh...em đã trở lại Paris
Thiếu mất người tình si
Anh bây giờ đâu đó
Đầu ngỏ hay chân mây
Có nhìn em trần thế
Trơ trẽn phấn môi hồng
Có hay không trong em đêm nguyệt tận
Và cô đơn
Và lạnh lẽo
Bởi đâu còn ấm áp một bàn tay !
Kim Thành
July 2004
Nhà thơ lãng mạn TTPS đã tưởng tượng cùng người yêu tay đan tay cùng nhau dạo chơi trong khu vườn xinh xinh có cánh hoa vàng rực rỡ, bông hồng tươi thắm giàn thiên lý ngát hương thơm để thành “NHÀ TOI”^ hai nghĩa “mái nhà ấm cúng, tình nghĩa phu the”^ nặng ân tình:
Anh cùng em ngồi trong vườn nắng
Bên gốc Ki-wi trái triễu cành
Nắng lùa mái tóc vào trong mắt
Mắt em vui màu nắng long lanh
Kể anh nghe chuyện tình ngày đó
Em nói yêu anh rất dại khờ
Trong lòng em anh là thần tượng
Vì anh em phải cứ nằm mơ
Im lặng quá ... xung quanh im lặng
Em cùng anh thở một nhịp tim
Gần anh , em thấy mình hạnh phúc
Cuộc đời anh là của riêng em
Cho em sống lại ngày xưa cũ
Đám cưới em choàng chiếc voan xanh
Lạ quá sao không là màu trắng
Vừa biết yêu là của riêng anh
Hoa nở trắng trong lòng em trắng
Hàng dừa xanh như buổi ban đầu
Gom góp niềm vui từ mọi ngả
Xây tổ uyên ương đẹp muôn màu
Mỗi một lần tàu rời bến đậu
Biển thì thầm biển gọi tên anh
Yêu anh em biết loài chim biển
Dụ dỗ anh để em vương sầu
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ anh
Thước thời gian đo nỗi mong chờ
Vắng anh trời đất là vô nghĩa
Em thành tượng đá đứng chơ vơ
Sau chuyến hải hành anh về bến
Bồng con em đợi bên song thưa
Gió bay trút hết niềm tâm sự
Vòng tay ôm biết mấy cho vừa
Khi “hai ta” tràn trề hạnh phúc rồi thì tất cả sự việc sẩy ra chung quanh hai chúng mình đều chẳng quản chi, vì “Nếu..."
Nếu buổi sáng thức dậy
Nhìn thấy ánh mặt trời
Đó là niềm hạnh phúc
Đôi mắt ta sáng ngời
Nếu tình cờ đâu đó
Chợt thấy con bướm vàng
Quyến luyến cành hoa dại
Ta thấy đời bình an .
Nếu tình yêu tha thiết
Tan vỡ trong thương đau
Thì tình đẹp biết mấy
Suốt đời sẽ nhớ nhau
Nếu đời là bể khổ
Có khổ mới nên người
Ai không một lần khổ
Đời đâu có gì vui
Nếu một mai ta chết
Xem như giấc ngủ dài
Ta về với cát bụi
Sẽ không còn của ai
Những gì ta đang có
Là hạnh phúc trong đời
Xin nâng niu gìn giữ
Đừng đứng nơi núi này
Trông về bên núi nọ ... Người ơi !
Phải nói TTPS là một nhà thơ đa tình trong văn chương, hồn thơ đa cảm trong âm hưởng ướt át của thi ca Paul Verlaine, hay mang chất lãng mạn của Jacques Prevert' . ta hãy nghe TTPS trao tình thơ "BIỆT LY »
Thuở ấy nhà anh cách nhà em
Con sông uốn khúc chảy êm đềm
Hai bờ xuôi mái con đò nhỏ
Chở ánh trăng về bên phía em
Gặp em anh đã muốn làm quen
Nhưng sao em vẫn cứ vô tình
Theo em mòn cả đôi giày mới
Mòn cả tim hồng mới lớn lên
Từ đó anh như kẻ không hồn
Đi tìm chút nắng cuối hoàng hôn
Vết thương đầu đời em có biết
Bao mùa lá rụng vẫn còn đau
Rồi bỗng một ngày em hiểu anh
Tình ta vằng vặc ánh trăng rằm
Là ngày anh xuống con thuyền nhỏ
Nợ tang bồng theo cuộc chiến chinh
Giây phút chia tay thật lạ kỳ
Dòng sông sâu nước chảy lao xao
Bờ chờ bến đợi đưa tay vẫy
Giọt lệ không rơi mắt lại nhoà
Cảnh biệt ly này khiến cho thi sĩ TTPS mang một nỗi nhớ lạ kỳ :
"Nhớ em nỗi nhớ rất lạ kỳ
Con tim đau nhói niềm chia ly
Đôi lúc hình như muốn nghẹt thở
Nhìn trời nắng đẹp tưởng trời mưa"
Rồi TTPS tình tứ hơn khi cất nỗi nhớ người yêu trong hương thơm nơi vườn thơ của anh trong “NỤ HÔN HỌC TRO”` những nụ hôn vụng dại ngây thơ, bờ môi vụng dại e ấp như cánh hoa hồng hàm tiếu, vẫn còn âm hưởng mãi trong lòng chàng thi sĩ TTSP đa tình:
Nhớ làm chi một nụ hôn
Vụng về ngày đó nụ hôn mất rồi
Chỉ còn sót lại trong tôi
Bờ môi hồng nhạt bồi hồi xa xôi
Trường xưa lớp cũ một thời
Đoá hoa Quỳnh thắm một đời vấn vương
Người đi để lại mùi hương
Tôi về ngậm ngải tìm hương đốt trầm
Mối tình tôi rất lặng câm
Một mình mình biết dư âm thuở nào
Lên rừng xuống biển lao đao
Nụ hôn ngày đó đi vào thiên thu
Rồi thi sĩ TTPS đem cất dấu nỗi nhớ ấy trong khu vườn mà thi sĩ đã từng với người yêu tay đan tay dạo chơi và cùng ngồi thủ thỉ tâm sự trước đây:
"Tôi đem nỗi nhớ cất trong vườn
Rực rỡ mùa hè hoa ngát hương
Thế mà bổng chốc bầu không khí
Một nửa phai tàn nửa héo hon
Nỗi nhớ hình như biết thì thầm
Nghe lòng dào dạt tiếng yêu đương
Nhưng sao chợt thấy như hờn ghét
Dù biết dối lòng tôi vẫn thương"
Ta hãy đọc bài thơ "Bâng Quơ", thi sĩ TTSP đã gửi gấm tâm tình, những ý tưởng tình yêu thoang thoáng phấn hương thơm bay trong gió, và khi tình mình đã thăng hoa thì mặc tình cho hồn rung theo gió:
"Em ngồi xoã tóc dáng Liêu Trai
Hong nắng bờ vai nghiêng nghiêng gầy
Bức tranh lụa thoáng thơm hương phấn
Bướm ngẫn ngơ vờn rũ cánh bay
Cứ để cho hồn rung theo gió
Cho tình vời vợi đến trong mơ
Ðừng ngăn con suối vào sông rộng
Mà nghẽn dòng xuôi nước vỡ bờ "
Tỉnh mộng, thi sĩ TTPS thấy lòng mình “ BÂNG KHUANG”^ nhớ thuở còn hiên ngang trong đời thuỷ thủ, với bao chiến tích oai hùng giọc ngang ngang gioc trên sông nước, trong đai dương mênh mông mông đến vùng đất lạ ta gặp em những bước chân bỡ ngỡ, có đấy rồi “mình có nhau trong một quãng đường đời " gặp đấy rồi lại thành cố nhân “ngày gặp lại làm sao ta có đươ.c ! "
Thuở ấy
Có chàng trai vừa nhận đời Thuỷ Thủ
Tóc mây bồng ôm gợn sóng mênh mông
Bước phiêu lưu vời vợi xa trông
Anh lặng ngắm mây hồng in bóng nước
Rồi mơ ước chuyện tình bao Thu trước
Nghìn Thu sau không đến được bến bờ
Dệt mộng vàng ôm kín những vần thơ
Ngày tháng xa xôi anh tiếc nhớ
Vùng đất lạ bước chân ai bỡ ngỡ
Đi bên em lòng rộn rã dập dồn
Trên cát vàng in vội bước chân son
Trong đêm vắng sương rơi vương mái tóc
Em hiện hữu mắt môi viền thạch ngọc
Mình có nhau trong một quảng đường đời
Đã xa rồi bao năm tháng chơi vơi
Ngày gặp lại làm sao ta có được
Bởi đời anh như con tàu trên nước
Bước cheo leo theo ngọn sóng bạc đầu
Vượt Trùng Dương nghìn hải lý về đâu
Miền đất hứa ngày xưa nay đã mất
Nhà thơ TTPS chuyên chở những lãng mạn yêu đương, khi mà có anh và có em như bài tình thơ mang tên "DẤU KIN”'
Hình em thắt bím , môi cười
Cho tôi xao xuyến một trời bâng khuâng
Trên cao chim én ngại ngần
Thênh thang đôi cánh mùa xuân ửng hồng
Long lanh một hạt sương trong
Tưởng như rơi xuống cõi lòng hoang liêu
Màn đêm dấu kín nắng chiều
Riêng tôi dấu kín tình tôi yêu nàng
Tuy nhiên anh không dấu kín mãi nỗi niềm riêng được mãi, mà anh phải bộc lộ tình cảm trong bài “Anh Và Em”:
"Anh yêu em mối tình tự nhiên
Như dòng sông xuôi về với biển
Qua mùa đông mùa xuân lại đến
Sau cơn mưa trời chợt hồng lên
Em yêu anh , em mơ tương lai
Như nụ hoa đến ngày kết trái
Hoàng hôn xuống chim bay về tổ
Máu tuần hoàn rồi trở về tim"
Thi sĩ là mẫu người mà Thượng Đế sinh ra phú cho họ những ưu và khuyết điểm như để cho họ sống vì yêu, chết cũng vì yêu! Nhịp đập của con tim họ cũng chỉ là để thổn thức cho những nhớ nhung thương tiếc, những hân hoan sung sướng kể cả những u hoài trong tình trường, và đó là cá tính của người làm thơ và say thơ. Thi sĩ TTPS cũng không ngoại lệ trong quy luật đó:
MÙA XUÂN VỀ
Có đôi chim nhỏ hót trong vườn
Âu yếm tỏ tình rất dễ thương
Tha vài cọng cỏ rồi bay vụt
Chốn an bình xây tổ uyên ương
Nhành mai trước ngõ đang say ngủ
Bỗng giựt mình nhú vài nụ xanh
Mùa Xuân len lén vào mạch sống
Bâng khuâng gió nhẹ nắng vàng hanh
Bươm bướm ẩn mình từ đông trước
Tưởng đã chết rồi trong lá khô
Ô hay ! Xuân đến nào ai đợi
Bướm nhởn nhơ bay phấn bụi mờ
Có chàng trai chợt thấy mình lớn
Trong lòng chợt thấy suối yêu đương
Cô con gái nhỏ sau hai lớp
Xuân này sao em đẹp nhất trường
Ai đi ngoài chốn xa ngàn dặm
Trở về rũ tấm áo phong sương
Bên nồi bánh tét vừa mới chín
Mùa xuân êm ấm đẹp lạ thường
Mưa xuân tựa tấm màng sương mõng
Che chuyến đò ngang qua bến sông
Tôi vui ... vui quá nên tôi đã
Cắn vỡ xuân ra từng mảnh hồng
Do những tính tình thiên phú của thi nhân, thi sĩ TTPS cũng phải mang tâm trang của một thi nhân chân chính:
"Làm sao quên làm sao quên được
Những ngày anh đưa em đi học
Trước cổng trường trao nụ hôn vội
Hai đứa thập thò sợ ai hay
Nhớ em anh thấy lòng ấm áp
Buổi sáng chở em trên xe đạp
Kể nhau nghe chuyện tình trong nắng
Nắng đẹp lòng em chói mắt anh"
Anh nhớ em lắm hỡi người anh yêu, anh kéo dài sợi tình và rong ruổi trong suốt cả cuộc sống, anh thiết tưởng em cũng nhớ anh và anh với em chúng ta đều nhớ thương nhau, cuốn quýt với nhau như loài hoa dại:
"Nhớ anh, em thường ngồi lặng thinh
Tóc em dài bềnh bồng theo gió
Từng sợi buồn em gọi tên anh
Sương trên cành tưng giọt mong manh
Anh với em là loài hoa dại
Mà sao yêu nhau đến la thường
Đêm về ta nằm ôm gối mộng
Mắt môi xao xuyến một mùi hương"
Rồi chiều hôm nay không có em bên anh, anh cô đơn quá, anh ra phố lang thang vào trong quán cà phê của kinh đô ánh sáng Paris khi phố xá vừa lên đèn. Ôi lộng lẫy của kinh thành ánh sáng mà tại sao trong anh hồn dâng nỗi buồn không tên lạ lẫm, trực giác bảo anh: thì ra anh nhớ em vô vàn:
"Chiều nay bên góc cà phê nhỏ
Giữa phố Paris đẹp muôn màu
Anh thấy hình em trong đáy cốc
Chập chờn xoả tóc đợi người mợ"
Nhớ em, nhớ biết bao nhiêu kỷ niệm êm đềm mình đã trao cho nhau nơi sân ga metro, hay nơi chúng ta đã dìu trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy dọc bến sông Seine, nỗi nhung dâng tràn ngập cả hồn anh khiến anh như người ốm tương tư để anh thơ thẫn thờ qua bài "Tương Tư" Thi sĩ TTPS tự tình như thế !
"Ðêm về ôm gối chiêm bao
Ngàn thương trăm nhớ dạt dào tình xưa
Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa
Lời anh ngọt mật cho vừa lòng em
Giọt rơi từng giọt bên thềm
Như ru em ngủ êm đềm tin yêu
Anh đi hứa hẹn thật nhiều
Bóng anh như áng mây chiều ngừng trôi
Hay là anh lổi hẹn rồi
Bước chân phiêu lãng anh còn đam mê
Anh đi để lại trăng thề
Màu trăng kỹ niệm bên hè đêm nao..."
"Hồn em anh bỏ đường nào
Vỡ toang từng mãng nghẹn ngào chơi vơi
Tương tư tím một góc trời
Mây xa lạc gió một đời nhớ anh."
Je t ’aimé pour toujours! mãi mãi cho em. Anh cho em bao ngày cũ, anh cho em cả tuổi xuân hẹn hò, cả tuổi mộng mơ thuộc về dĩ vãng đáng yêu trân quý, nhưng em vẫn còn nhớ bài thơ "Ngày Xưa Yêu Dấu" tặng riêng anh :
"Ngày xưa em không làm thơ
Vì anh là cả bài thơ trong hồn
Tình em sương khói cô thôn
Chập chờn ẩn hiện một dòng sông xanh
Giọt mưa còn đọng trên cành
Là giọt nước mắt để dành cho nhau"
TTPS là một thi nhân, anh lại là một thuỷ thủ mà cuộc đời thuỷ thủ thì “em biết tình anh là đợt sóng, đưa con tàu đi vào cõi mênh mong”^. Người yêu của thi sĩ kiêm thuỷ thủ biết dù “ EM BUÔNG NEO NÍU CHẶT LẤY THÂN TÀU “thì cũng chẳng đi tới đâu vì ”Em đến muộn tình đầu anh là biển ":
Ngày anh đi em nhất định không khóc
Không thèm lo không thèm sợ viễn vông
Bởi em biết tình anh là đợt sóng
Ðưa con tàu đi vào cõi mênh mông
Em đến muộn tình đầu anh là biển
Anh thuỷ chung với ngư nữ của anh
Em không ghen nhưng thôi thế cũng đành
Vừa mới lớn em vào đời chậm bước
Ngày xưa đó anh mơ làm thuỷ thủ
Nước triều dâng bên triền đá bâng khuâng
Em cô bé mắt nai tròn ngơ ngác
Ði bên anh muốn nói nhưng ngại ngùng
Lòng non dại hoá thành con chim biển
Bay theo anh dù bảo tố sương mù
Chân trời rộng thiết tha bao quyến rũ
Tàu xa rồi chim mỏi cánh phù du
Có than thở với bao lời năn nỉ
Tàu vẫn đi theo con sóng lao xao
Thôi đã trót giam mình trên hoang đảo
Lòng nhớ thương em dệt áo mong chờ
Em yêu anh dù tình anh rộng quá
Trong lòng anh, em nụ hoa mong manh
Ngày về bến con tàu nằm hiu quạnh
Ta có nhau em là ngọn lửa hồng
Sưởi ấm anh giã từ đời phiêu lãng
Tiếng thì thầm Ngư Nữ luỵ tơ vương
Bên khung cửa không còn ai đứng đợi
Mẹ bồng con hồn tượng đá chờ chồng
Thôi vĩnh viễn Ngư nhân về với biển
Em buông neo níu chặt lấy thân tàu.
Nhưng biến cố đã đưa ta bên nhau phố xá chan hoà khúc hoan ca mừng Xuân, trong nỗi xôn xao của Paris trong tầm mắt, nhưng lại khóc Sài Gòn khuất dạng quê hương trông niềm mong đợi:
"Bỗng Paris bừng dậy
Khúc nhạc vui chan hoà
Điệu vũ mừng xuân mới
Người Paris xôn xao
Sài Gòn tôi rất xa
Paris tôi rất gần
Nửa hồn tôi trông đợi
Nửa hồn tôi thiết tha"
Ta đi giữa phố xá đông người mà sao cứ chìm trong nỗi căm hờn tủi phận, ngậm ngùi của miền đất quê hương đầy trăn trở cách xa, nơi đó ta có Sài Gòn giờ đây đã mất tên, những nụ tình xanh nay đã bị ngắt nên nay ngả màu vàng úa héo. Ta nhớ thương xá Tam Đa, Nhà thờ Đức Bà cổ kính như Notre Dame de Paris. Miền Trung có cố đô Huế, ngày nào ta đã đi ngang phố chợ Đông Ba, cầu Trường Tiền, Thành Nội cổ kính vua chúa thời xưa, những nỗi nhung nhớ ấy nó đồng nghĩa với niềm nhớ quê hương; Ôi, quê hương trong tiềm thức cũ chỉ vì:
BỖNG MỘT NGÀY TRỜI ĐẤT NỔI CƠN GiÔNG
(Viết thay tâm sự của một người ch)ị
Anh biết không chiều nay mình em trên đường vắng
Những sợi tuyết rơi về một phía
Gió lạnh ngược chiều khắc khoải bờ sông Seine
Em muốn đi vào một vùng xa lắc
Nơi cỏ xanh chưa phủ nấm mồ
Nơi có hàng cây kiềng kiềng trăm năm tuổi
Để thấy mình già cổi bởi si mê
Anh ơi anh , tim em đau buốt
Khi đất trời giận dữ nổi cơn say
Thịt da em nhức nhối một nỗi niềm
Bởi vì gió , vì mưa vì tuyết phủ
Anh thương yêu lòng em không tự chủ
Như con tàu ra khơi không có hải đồ
Không định hướng được , đành theo con sóng
Trôi dạt phương trời chỉ có một mình em
Anh có khi nào viết lại một bài thơ
Như bài thơ ngày xưa em đã viết
Bỗng một hôm em trở thành quả phụ
Để bây giờ âm thầm bên niềm nhớ bơ vơ
Có khi nào anh biết được nỗi đau
Của một người thẩn thờ đứng trên cát
Nhìn bóng con tàu xa dần tầm mắt
Qua rồi sao
Một thời
Hai tâm hồn khao khát sống bên nhau
Nhà thơ TTPS mặc dầu xa quê hương Việt Nam đã lâu, nhưng hồn thơ của anh vẫn nhớ nhung chốn cũ, như ngựa hoang nhớ rừng xưa, mà thi sĩ Việt Hải đã khéo ví von, thi sĩ Việt Hải còn cho rắng “thi sĩ TTPS giống như chiến mã khóc khi xa Hồ Nam để dâng sầu tâm tư ngựa hoang, Mustang de Paris, để mãi mãi thổn thức lời thơ xao xuyến rừng xưa, hay như nhà thơ đi giữa Paris vẫn mang con tim của Sài Gòn, của Huế thuở xưa "
Tôi đọc hết 114 bài thơ của thi sĩ TTPS ấy là chưa kể đến những bài thơ mà nhà thơ đã gửi để đóng góp cho đặc san Đồng Tâm #1. Tôi thấy nhà thơ TTPS đáng được mệnh danh là “ Mustang de Paris”, tôi cảm thấy thơ anh gần gủi của nét đẹp quê hương, khi mà nỗi cảm xúc chứa chan dâng sóng dạt dào của biển Tiên Sa, của Nha Trang,của phố xá Mỹ Tho, của Đông Ba, của Gia Hội... Đó là "Ngựa Hoang Nhớ Rừng", Mustang de Paris, nhà thơ Tôn Thất Phú Sĩ, người bạn văn thơ của tôi đóng góp hằng trăm bài tình thơ cũng như thơ ca ngợi quê hương trong vườn hoa thi ca của văn học sử Việt Nam.
Với tư cách trưởng nhóm Thân hữu Đồng Tâm Doãn Quốc Sỹ tôi viết những dòng này tán dương anh, nhà thơ Mustang de Paris – Tôn Thất Phú Sĩ. Chúc anh thành công trong lãnh vực thi ca trong văn học sử Việt Nam.
Tạ Xuân Thạc
Trưởng nhóm THĐT- DQS (Houston)
PS - 1965
