iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 15/02/2007
Par tonthatphusi


GIỚI  THIỆU  THƠ  TÔN THẤT PHÚ SĨ
 

Tình cờ các vần thơ  TTPS  đã đến với tôi và in sâu niềm cảm xúc nhẹ nhàng vào tâm hồn tôi và làm sống dậy những kỷ niệm xa xưa của một thời thơ ấu.
Thơ văn  TTPS chắc đã ấp ủ bao năm rồi , đến nay ào ạt tuôn trào đều đặn  thành nguồn thơ thật tự nhiên như dòng suối chảy .
Thơ TTPS đầy ắp tình cảm yêu thương nhung nhớ ,gieo rắc nỗi sầu:


Nước mắt mùa Thu
Từng giọt thầm rơi trên lá
Len vào hồn để thương nhớ xa xôi ...

Từ bao giờ
Mùa Thu về thay lá
Câu hẹn thề thủ thỉ với trời Thu ....

( Nỗi Nhớ Chập Chùng )
                              
Lời thơ chất phát thật thà , uyển chuyển ,trẻ trung như thi sĩ TTPS từng nói với tôi
                  " Tuổi đời không giống như tuổi Thơ "
Tuổi thơ của thi sĩ trẻ trung bất tận, mà tuổi đời thì chồng chất từng phút từng giây  . Thi sĩ để lòng mình  lắng đọng  trở về quá khứ  xa xưa của tuổi trẻ hồn nhiên.   Các vần thơ TTPS luôn phảng phất hương vi tha thiết của mối tình thơ ngây tuổi học,   vương vấn từ vạt áo dài bay trong gió , đến nụ cười tươi hồn nhiên trong nắng, mái tóc thề xoả bờ vai  lẫn trong chiếc nón bài thơ cổ kính mộng mơ như mời gọi hồn thơ thi sĩ  : 


Áo trắng ngày xưa tôi ngẩn ngơ
Bên hiên trường vắng bóng học trò
Tan trường em vẫn còn lưu luyến
Em đợi chờ ai hay đợi tôi

( Ng̀ay  Xưa Áo Trắng )


Thơ TTPS thật giàu danh từ   : hồn nhiên , trung thực , trẻ trung , bóng bẩy. Thi sĩ đã trăn trở ghép lại với nhau để diễn tả tâm tư mơ mộng  , ước mong  của mình , chan hoà với cảnh vật  thiên nhiên êm đềm nên thơ.  Những rung cảm chắc đã thấm vào tận đáy lòng thi sĩ tự bao giờ , dịu dàng tìm thấy trong mọi vần thơ :
                             
Mùa Xuân muộn bước vào đời rất khẽ
Vài lá xanh nẩy lộc tự bao giờ.....
Nhánh mai non hình như còn hờn dỗi
Nhõng nhẽo cười hé một nụ vàng tươi....


Nồi bánh tét bánh chưng thơm mùi nếp
Tôi một mình xông đất phía nhà Em

(Mùa Xuân Muộn )


Xuân , mùa của tình yêu , trai gái mơ mộng  Yêu và được Yêu, "một mình xông đất phía nhà Em " , ước mơ gì đây ! Mong được Em chúc Anh ra sao ! Anh sẽ chúc Em thế nào ! Trong gió Xuân, tâm hồn khắc khoải đợi chờ Hạnh Phúc đến với Anh lúc Giao Thừa  : hình ảnh đáng yêu quá !!
Bao mùa Xuân đáo Xuân lai ,Năm tháng đi qua , nước chảy mây trôi, tâm hồn TTPS lại đắm đuối trong tình Biển Cả , tình yêu Trời Cao Biển rộng, bềnh bồng với cơn sóng bạc đầu : " Tình người Thuỷ Thủ "  mang đến vần thơ mơ màng khi người thuỷ thủ say sưa với cuộc đời trôi nổi . Thơ TTPS luôn lưu luyến để tình Biển phảng phất hình ảnh người Em yêu dấu  :


Em tôi má vẫn còn hồng
Đời tôi vẫn cứ bềnh bồng biển khơi.
(Bềnh Bồng Biển Khơi )


Người thuỷ thủ thầm nghĩ : yêu Em vẫn phải xa Em  vì anh yêu Biển Cả như  yêu người tình chung , vĩnh viễn và vĩnh viễn  không phai màu :


Sóng cao bão nổi tơi bời
Thương Yêu Biển vẫn muôn đời màu Xanh....

Thuyền theo trăng nước hững hờ
Tình Em gởi lại  bên bờ Đại Dương.
( Xin đừng hỏi Biển )


Tuy nhiên Anh thầm mong :
" Dù xa xôi vạn lý , đừng quên câu chờ mong "
( Nhạc Sao rơi trên Biển )
Lòng người Thuỷ Thủ chung tình , nhưng thơ TTPS lại đa tình ,đa dạng , phong phú đáng yêu .Tình Quê Hương không thiếu trong thơ TTPS:


30 năm rồi Xuân không có trong tôi
Bởi mơ ước mùa Xuân Hy Vọng........
Một mùa Xuân Tự Do
Sẽ dành lại cho đời
Tiếng gọi Saigon bất diệt trong tim
( Mùa Xuân Hy Vọng )

Tình Quê Hương mang đến những hồi tưởng ngày xưa thân ái , Đà Nẳng Xưa cùng hình dáng Em yêu tuổi hoc trò :


Anh về Đà Nằng tìm Em
Con đường Lê Lợi êm đềm ngày xưa
Giờ còn ngây ngất nắng trưa
Hằng in kỷ niệm này xưa chúng mình
(Đà Nằng vắng Em )


Tình Quê Hương , tình thầm kín yêu Em  cũng không làm mờ được tình Mẫu Tử  trong lòng TTPS đa cảm đa sầu :

Con nhớ Mẹ nâng niu tình đã mất
Biết lấy gì chuộc lại lỗi lầm đau
(Quê.. Mẹ )


Nhớ Mẹ , Nhớ Cha , nhớ Quê Hương  ngập lòng người Thuỷ Thủ, tuy nhiên  tình Em vẫn còn trong tôi :


Tình tôi là tình người Thuỷ Thủ
Em là con tàu trong ý thơ.......
( Tình người Thuỷ thủ )


Người Thuỷ Thủ vượt Đại Dương , quên đi ngày tháng , khi tàu về bến cũ , bất ngờ  :
                                         
Em tôi nay đã tròn mười chín
Giờ Em đã biết sầu biệt ly........


Bẽn lẽn em trao chùm hoa trắng
Tôi thả hoa trôi theo sóng lựa...
(Tình Người Thuỷ Thủ)


Không vì đa tình mà thơ TTPS quên đi tình người với người , các vần thơ của anh chia xẻ chan hoà tình thương cho kẻ còn người mất. Đọc bài thơ " Tiễn người đi "đọc giả sẽ cảm thương cho kẻ ở lại, cô đơn khắc nghiệt :
 
Người đi khắp nẻo thênh thang
Nhói đau từng mảng tôi mang vào đời
Tiễn Người Đi )


Lời thơ trung thực nhẹ nhàng thấm vào tâm hồn đọc giả hương vị của đau thương :


Bỗng dưng tôi nhặt một hòn đá xanh
Ném vào mặt nước trong lành
Hồ gương giao động loanh quanh nhiều vòng....

Thẫn thờ tôi gọi: Anh ơi !
Chỉ nghe gió khóc bên mồ người yêu .....
( Tiễn Người Đi )
                                    
TTPS luôn  kết thúc bài thơ  thật đặc sắc , tóm tắt  những băn khoăn , ước mơ mong đợi, vọng về tình yêu đã xa , cùng với  những suy tư ray rứt tận đáy tâm hồn người  Thuỷ Thủ Thi Sĩ:
                                 
Qua rồi sao
Tất cả đã xa rồi
Một thời
Hai tâm hồn đầy mộng ảo
Tưởng một đời được mãi mãi bên nhau.
( Có khi nào nhớ lại )


Đọc thơ TTPS đọc giả sẽ nhẹ nhàng  êm dịu nghe lại tiếng vọng tâm hồn, thú vị với tình cảm mộng mơ ngây thơ vô tư  của tuổi học trò , hoà lẫn với nỗi niềm nhung nhớ triền miên  của người Thuỷ Thủ yêu Biển xanh cát trang,sắy sưa cùng  con sóng bạc đầu ,  hoà nhịp với cảnh vật thiên nhiên để lòng mình lắng đọng trở về quá khứ , bâng khuâng với Tình Yêu xa cách  .....
 
Giấy ngắn tình dài , xin để đọc giả tự nhiên cảm nhận thêm  nhiều ngạc nhiên  lý thú , xúc tác  thâm trầm trong những  vần thơ thú vị khác nữa của TTPS .


Khưu Ngọc Hồng Hải
( ngày 8  tháng 10 năm 2006 )

                                                       
         

Aucun commentaire