
NGÀY RA MẮT TẬP THƠ BẾN ĐỢI : 28 OCTOBRE 2007

SỰ CÔ ĐƠN VÀ KHÁT VỌNG ĐỢI CHỜ...TRONG THI PHẨM BẾN ĐỢI

TỪ EM QUA PHỐ CHỢ NÀY
Từ em qua phố chợ này
Hồn anh ngây ngất mơ ngày mơ đêm
Giấc mơ anh rất êm đềm
Như hương cỏ nội bên thềm gió lay
Hỏi em em hỡi có hay
Một khay rượu mận anh thay lời chào
Anh cầu xin trận mưa rào
Nhưng duyên chưa thắm duyên nào xe tơ
Anh bèn tập tễnh làm thơ
Tự do, lục bát... anh tô bóng hình
Ví von anh dệt chữ tình
Đem lồng vào kính làm kinh gọi thầm
Từ em qua phố chợ này
Cái buồn lạ nhỉ vụt bay mất rồi
Cây trơ nẩy lộc đâm chồi
Mùa xuân nở rộ trên đồi uyên ương
Bài thơ anh viết dễ thương
Anh tương tư cả con đường em đi
Bao nhiêu ảo ảnh tình si
Anh gom vào kết cho đầy chữ yêu
Chiều nay anh nhớ em nhiều ...
Kim Thành
April 2009


Tình Xuân
Này con chim sâu nhỏ
Chu mỏ hót trên cành
Mau xuống đây cho kịp
Cùng ta đón xuân tình
Nhạc xuân dâng mênh mang
Tình xuân ôi thênh thang
Bờ tôi con sóng vỗ
Em bóng đỗ tìm về
Nụ hồng xinh quá xinh
Lung linh trong nắng mới
Tỏa hương thơm nhè nhẹ
Dịu ngọt gót chân ngà
Hỡi nàng tiên kiêu sa
Đồng tiền sâu trên má
Em đi đâu mà vội
Cho tôi ngẩn ngơ nhìn
Nụ cười em giấu kín
Duyên thề em thả bay
Làm sao tôi biết được
Đường nào lên thiên thai
Này con chim sâu nhỏ
Sao chẳng xuống cùng ta
Hát bài ca hạnh ngộ
Tay ngửa đón xuân tình...
Kim Thành
April 2009


VẪN CÒN ĐÂY MỘT THUỞ - KIM THÀNH
PPS MỘC THIỀNG
Diễn ngâm: HỒNG VÂN


THÁNG TƯ TÂM SỰ CÙNG ANH
Anh,
Em đang nhớ anh
Và đang nghĩ đến
Một ngày của ba mươi bốn năm về trước
Ngày ba mươi tháng tư
Năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Ngày nghiệt ngã
Ngày hai đứa mình đã ôm nhau khóc ngất
Trên căn gác nhỏ
Ở xóm Bàn Cờ
Những giọt nước mắt tức tưởi
Của anh và của em
Đã đổ xuống
Vỡ bờ
Không sao ngăn nổi
Thương một quê hương sau cơn hấp hối
Tắt thở nghẹn ngào
Và thương quá đổi
Những người lính trận can trường
Làm thân chiến bại
Tất tả poncho
Chẳng biết sẽ đi về mô
Trên những đường phố Saigon một thời diễm lệ
Bỗng chốc nỡ trở thành địa ngục trần gian...
Làm gì có ánh hào quang
Anh nhỉ
Trên những nóc nhà ngói khô cũng tuyệt vọng
Maù đỏ rợn người lảng vảng không gian
Làm gì có
Từ Bắc vô Nam
"Nối vòng tay lớn"
Hỡi người nhạc sĩ tài hoa
Có tâm hồn đẹp
Sao quá thơ ngây !
Đêm hôm ấy
Ánh đèn nhà mình hình như không đủ sáng
Nhạc dội oang oang
Bức bách
Ta ngồi nhìn nhau
Tắt nghẽn
Cố không nghe thấy
Những tiếng quạ đen sặc mùi tử khí
Làm đăc buồng phổi
Xé nát hoài mong...
Anh,
Nhát dao đâm ngày ấy
Máu vẫn còn bầm
Ba mươi bốn năm trôi qua, một dòng sông đục
Làm sao múc được ánh trăng tan...
Kim Thành
April 2009


THAO THỨC
Trăng sáng tỏ sao trong ta nguyệt tận
Hồn bâng khuâng thao thức mộng thiên đường
Hương trầm luân gióng hồi chuông cảnh báo
Gió lộng trên cao thổi áng mây mờ
Vầng trăng rụng dưới đáy hồ tĩnh quá
Nhưng xa rồi trăng nở đóa tình ta
Nhưng xa rồi trăng là hoa dậy sóng
Là tin yêu thắp sáng trái tim hồng
Quá khứ trôi chẳng bao giờ trở lại
Tương lai mịt mờ khó gọi thành tên
Ta ở đây chừ chữ KHÔNG một cõi
Tắt nghẽn đường trần biết hỏi cùng ai?!
Cây trụi lá âm thầm chờ nẩy lộc
Phiến đá buồn ôm mưa nắng làm khuây
Riêng ta đây bốn bề rong rêu phủ
Giấc ngủ dật dờ nát cánh phù du
Điệu ru hờ không làm xanh tóc trắng
Đêm ngắn dài chẳng xóa được ưu tư
Khắc khoải đi về chao nghiêng nỗi nhớ
Thiên thu đứng chờ cuối nẻo chênh vênh...
Kim Thành
March 2009
Cám ơn vô cùng một giấc chiêm bao
Cho tôi sống lại quảng đời xa xưa
Những năm tháng hồn nhiên không tư lự
Vui rất nhiều mà buồn chỉ lưa thưa
Tuổi lên năm chưa một lần cắp sách
Theo mẹ lễ chùa áo mới xum xoe
Rồi lên sáu theo cha cùng chạy giặc
Lòng rộn ràng ngỡ du ngoạn sơn khê
Chiều chầm chậm rơi trên con đê nhỏ
Đồng lúa xanh mát rượi gió mơn man
Tôi đứng lại nhìn sang bên kia núi
Chị cầm tay hối hả bảo bước nhanh
Thời đi học chao ôi là sung sướng
Được Thầy Cô thương, có lắm bạn hiền
Ngày hai buổi xuôi Trường Tiền đến lớp
Chiều cuối tuần Vĩ Dạ ngược Nam Giao
Mùa văn nghệ xôn xao dành sân khấu
Ham tập tành múa hát với ca ngâm
Những cánh tay mềm dâng cao sóng nhạc
Đẹp mơ màng Lưu Nguyễn lạc Thiên thai
Phượng nở thắm tôi mong hè chóng tới
Theo con tàu về thăm lại người thân
Hồn lâng lâng giữa khung trời mùa hạ
Mây Hải vân xuống thấp trông thật gần
Định vói tay chạm màu thương đâu đó
Chợt giật mình nghe trắng xóa không gian
Hạnh phúc tan mau mơ hồ nối bóng...
Tôi, giọt buồn đọng lại ngủ trên môi...
Kim Thành
March 2009




NGÀN NĂM MÂY VẪN BAY
CLICK
PARIS VÀ THƠ
TRĂNG NGỦ QUÊN
THƠ KIM THÀNH-NHẠC MỘC THIÊNG-CA SĨ HỒNG VÂN

TÔI NHỚ TRƯỜNG XƯA
THƠ KIM THÀNH - NHẠC MỘC THIÊNG - CA SĨ DIỆU HIỀN_

ANH CÓ VỀ THĂM EM CHIỀU NAY
Anh có về thăm em chiều nay ?
Mưa rất buồn mưa cứ bay bay
Giữa ban ngày trời như sẩm tối
Một mối sầu chực sẳn đâu đây
Mưa rất buồn mưa rơi nghiêng nghiêng
Như dòng nước mắt khóc niềm riêng
Khóc tình biền biệt tương tư Mã
Khóc tủi thân ai dạ chẳng đành
Anh hãy về thăm em chiều nay
Đừng ngại đường xa mưa bay bay
Đôi tay mở rộng em chờ đấy
Mấy đoạn tơ chùng vướng mắt cay
Em đã nhủ lòng thôi vấn vương
Trời đất không nương trời đất hành
Manh áo rách tươm thêm tơi tả
Một mảnh trăng lu vỡ tan tành
Vội lấy gương soi gương vẫn lành
Thì ra chỉ tại em nhớ anh
Tại em chướng quá đòi cho được
Cái nợ trăm năm hết đoạn trường
Mơ mãi mơ chi chuyện lạ thường
Làm sao hái được gió muôn phương
Nàng thơ đứng ngắm cười khúc khích
Mưa vẫn mưa bay mắt vẫn cay...
Kim Thành
February 2009
NHẠC MỘC THIÊNG - TIẾNG HÁT HƯƠNG GIANG

THƠ KIM THÀNH-PPS - NGUYỄN NGỌC ĐIỆP THỰC HIỆN
THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ - PPS - NGUYỄN NGỌC ĐIỆP THỰC HIỆN

THƠ VỀ MẸ - TÔN THẤT PHÚ SĨ - PPS - NGUYỄN NGỌC ĐIỆP THỰC HIỆN
Mẹ ơi ! Tiếng gọi từ thơ ấu .
Ấm áp tim con suốt một đời !

EM MỘT THỜI ĐỒNG KHÁNH
Em, một thời Đồng Khánh
Sợi thương em để lại
Tim hồng tôi mở cửa
Xin em hãy là thơ
Giấc mơ ngày xưa ấy
Em Đồng Khánh của tôi
Mong em mãi là thơ
Trời mưa mưa mãi ơ hờ
Kim Thành
Kim Thành

THƠ KIM THÀNH-PPS - NGUYỄN NGỌC ĐIỆP THỰC HIỆN
THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ - PPS - NGUYỄN NGỌC ĐIỆP THỰC HIỆN

THƠ VỀ MẸ - TÔN THẤT PHÚ SĨ - PPS - NGUYỄN NGỌC ĐIỆP THỰC HIỆN
Mẹ ơi ! Tiếng gọi từ thơ ấu .
Ấm áp tim con suốt một đời !

EM MỘT THỜI ĐỒNG KHÁNH
Em, một thời Đồng Khánh
Có dáng đẹp như tranh
Sáng chiều qua trước ngõ
Làm cây cỏ vương vương
Sợi thương em để lại
Tôi đem nhốt vào hồn
Vẽ thêm màu lá biếc
Cho tình càng thêm xanh
Tim hồng tôi mở cửa
Mời em bước vào thăm
Gót son tôi trải thảm
Mềm giấc mộng trăm năm
Xin em hãy là thơ
Cho tôi ôm một đời
Xin hãy là mặt trời
Sưởi ấm mái yêu thương
Giấc mơ ngày xưa ấy
Bạc tóc vẫn chưa phai
Một góc trái tim tôi
Một thời em Đồng Khánh
Em Đồng Khánh của tôi
Ở phương trời nào đó
Mắt có còn vời vợi
Tóc có còn buông lơi?
Mong em mãi là thơ
Của một thời Đồng Khánh
Mong em giữ hộ tôi
Một trái đắng đợi chờ
Trời mưa mưa mãi ơ hờ
Bên bờ vọng tưởng tôi mơ phượng hồng...
Kim Thành
February 2009

CHỮ TỊNH
Sáng mồng một trời xanh và mây trắng
Sáng mồng một trời xanh và mây trắng
Cõi riêng tôi vắng lặng rất thanh bình
Cây đứng im không buồn chờ đợi gió
Tiếng chuông chùa đưa chữ tịnh vào tim
Kim Thành
Mồng Một Kỷ Sửu
2009

KHAI BÚT ĐẦU NĂM
KỶ SửU - 2009
ĐÁ VÀNG
Giao Thừa trời đổ cơn mưa
Anh về ướt sũng đường xưa bạt ngàn
Mời anh so lại cung đàn
Cho em dạo khúc đá vàng trăm năm...
Kim Thành
Giao Thừa Kỷ Sửu 2009

Hội Ngộ Võ Tánh- Nữ Trung Học Nha Trang 200̉̉̉̉6 tại Orange County

BIỂN XƯA
Tương tư theo đợt sóng ngầm
Rơi vào một cõi u trầm bến mê
Màn đêm vây kín bốn bề
Giao Thừa gọi gió , thuyền về biển xưa

KHAI BÚT ĐẦU NĂM
KỶ SửU - 2009
ĐÁ VÀNG
Giao Thừa trời đổ cơn mưa
Anh về ướt sũng đường xưa bạt ngàn
Mời anh so lại cung đàn
Cho em dạo khúc đá vàng trăm năm...
Kim Thành
Giao Thừa Kỷ Sửu 2009
Hội Ngộ Võ Tánh- Nữ Trung Học Nha Trang 200̉̉̉̉6 tại Orange County

BIỂN XƯA
Tương tư theo đợt sóng ngầm
Rơi vào một cõi u trầm bến mê
Màn đêm vây kín bốn bề
Giao Thừa gọi gió , thuyền về biển xưa
Tôn Thất Phú Sĩ
Giao Thừa Kỷ Sửu 2009 
TRỞ TRỜI - PPS- MỘC THIÊNG THỰC HIỆN
TRĂM NĂM VẪN THẾ - PPS- MỘC THIÊNG THỰC HIỆN
EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS - PPS- MỘC THIÊNG THỰC HIỆN 


TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU CD CHƠI VƠI
PHÁT HÀNH THÁNG 11-2008
CD CHƠI VƠI
Click để nghe tất cả nhạc phẩm trong CD
Jan.2009
Viết cho chị Kim Thành
22 Janvier...
Sinh nhật chị em nghe như thiếu vắng
Phương trời xa xin gởi một tấm lòng
Mây ngũ sắc đan lưng trời chiếc võng
Để ru hời bóng núi chập chùng buông
Vườn hoa dại khoe mình in sắc thắm
Em hái đóa hồng tặng chị làm duyên
Giọt sương đêm còn đọng lại rất hiền
Mũi gai nhọn đâm tay em chảy máu
Nhớ rất rõ chị ơi mùa xuân trước
Bài thơ nào chị viết giữa mênh mông *
Để em thấy tâm hồn mình rung động
Tìm về anh ôm kỷ niệm một thời
Sinh nhật chị , anh từ nơi yên nghĩ
Ngăn cách nghìn trùng gần gũi hôm nay
Mắt nhiệm màu ẩn hiện đôi chân mày
Rất rộng lượng và chân thành tha thiết
Sinh Nhật chị , tình anh là mưa nắng
Thuở ban đầu ngày tháng đón đưa nhau
Người nhạc sĩ nào một thời thầm lặng
Viết : “ Khúc Tình Ca Xứ Huế ” để đời
Sinh nhật chị , cây phượng hồng xanh lá
Tình Thầy Trò sống lại khoảng trời thơ
Phan Châu Trinh 65 .... Ngày hội ngộ **
Nối vòng tay thân ái đẹp vô cùng
Sinh nhật chị , quây quần quanh tổ ấm
Đàn con ngoan quấn quít bên mẹ hiền
Gió cuối đông còn lảng vảng ngoài hiên
Lòng chị vui như mùa xuân vào hạ
Chị ở bên kia xa thật xa
Vần thơ em viết bay qua nghìn trùng
Cầu mong trong cõi vô cùng
Phượng hồng thắm mãi trong lòng chị yêu
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 22-01-2006

*Bỗng Một Hôm (thơ) Hồng Vân
Bỗng Một Hôm (Bảo Yến)
** PCT-NK58-65. tổ chức họp mặt ngày 31-12-2005

MÙA XUÂN ĐÓ PHÚT TÌNH CỜ
Mùa xuân đó phút tình cờ
Em áo hồng tóc bím
Anh mắt dại thơ ngây
Cả hai đứa mới mười bốn tuổi
Chữ yêu còn lạ hoắc ở trong tim
Anh dạy cho em bài học cút tìm
Để bắt đầu một cuộc hành trình vô cùng thú vị
Dắt ta đi vào tri kỷ trăm năm
Mười bốn, mười lăm
Rồi qua mười bảy
Cái tuổi học trò
Hãy còn nghèo lắm
Ta giữ cho nhau từng viên kẹo nhỏ
Ta dành cho nhau từng phút rong chơi
Đỉnh Ngũ Hành
Đồi Vọng Cảnh
Những chuyến đi về mòn cả sân ga
Có phải ta đã yêu nhau?
Nhất định là không
Là bạn thường tình?
Lại càng không phải
Cái thương
Cái nhớ
Tha thiết làm sao
Thênh thang vào đời chẳng biết gọi tên
Mùa Xuân đó phút tình cờ
Lẩn quẩn cuối cùng ta đã yêu nhau
Hạnh phúc lứa đôi
Đá vàng
Gắn bó
Sóng nước Nha Trang ru đàn con nhỏ
Paris những chiều góc phố lang thang
Anh đố em làm sao biết được
Sông Seine mấy nhánh
Liệu Tháp Eiffel đứng đó có khuất nẽo đường về
Tha hương buồn trăm ngả
Ta vội vã bước mau
Cho kịp chuyến tàu...
Chuyến tàu ngắn
Rồi chuyến tàu dài
Đưa ta đến đây ôm miền nắng ấm
Cali bốn mùa không vắng tiếng chim ca
Ngõ trước nhà ta
Mình trồng cây đoàn tụ
Thay nhánh mai vàng nở tận quê cha
Bây giờ anh đã đi xa
Xa thật là xa
Nơi chốn ấy anh có còn nhớ lại
Đóa mai vàng sáu cánh anh hái tặng em
Tiếng pháo đì đùng mừng mình tao ngộ
Vào một sáng mùa Xuân
Một sáng mùa Xuân có phút tình cờ
Nhiệm màu
Ơn sủng...
Anh biết không anh
Trái tim em
Vẫn hồng, vẫn đập
Nhớ anh vô cùng em viết bài thơ
Và em đang mơ
Một khoảng trời xanh bên bờ sông lặng
Có anh đứng chờ
Vẫn với mắt cười như thuở mới đôi mươi...
Kim Thành
January 2009

SỢ TỘI CON TIM
Em muốn viết cho anh
Một bài thơ vui
Nhưng dòng thơ cạn lối
Bởi lẽ em không muốn nói dối
Sợ tội nghiệp con tim
Em có thể cười rất tươi
Dưới ánh mặt trời
Trong cơn mưa lũ
Giữa đám bạn bè cùng nhau khiêu vũ
Hay nơi công viên có hoa khoe đủ sắc đủ màu
Nhưng anh ơi !
Viết cho anh một bài thơ vui
Sao mà khó quá
Bởi thơ của em phải chính là hồn em trong đó
Có ánh trăng đưa
Ru tình cô phụ
Có sầu lữ thứ vọng gọi bóng tịch liêu...
Như chiều hôm nay
Mây cứ bay bay
Nơi xa ấy
Em chỉ thấy một bóng mờ che khuất
Một đôi mắt chẳng còn cười như thuở mới đôi mươi
Anh ơi!
Em muốn viết một bài thơ vui
Để kể anh nghe
Hạnh phúc chúng miǹh
Bây giờ
Là tiếc nhớ trong em
Một bức tranh yêu hợp tan vô cùng kỳ diệu
Là Anh
Bên kia bờ hy vọng
Làm nước thủy triều dội mát bước em đi...
Kim Thành
January 2009


