iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 19/02/2008 à 09:15
Par viensoinga

Vuotbien§§§§§.JPG

Ghe vượt biên : TTPS lái * 20-11-1981 * Khởi hành tại Bà Rịa * 23-11-1981 
HongKong 

 daisys.gif
  
MỘT LẦN ĐI

Có một lần đi không đành đoạn 
Theo con sóng biển sớm mai hồng
Mịt mờ phía trước  hồn vô định
U uẩn đong  đầy mặt nước trong
 
Nhớ ơi là nhớ màu  lúa chín
Vàng  như rơm rạ quấn  con đê
Bao mùa mưa nắng  sầu  cố quận
Đời ta thôi trót lỡ câu thề
 
Vẫn biết quê xưa  tình nghĩa nặng
Nhưng đành  chia cách núi sông ơi
Hồn thiêng đất nước mong trở lại
Đâu ngờ  nay  vẫn  xa ngàn khơi 
 
Có gì lận đận  dài hun hút
Khắc khoải trăng tàn mộng viễn du
Níu kéo đôi chân chưa biết mõi
Mới hay lạc lối cõi sa mù
 
Nước mắt giờ hình  như đã cạn
Suối nguồn đã chảy hết  ra sông
Trên đỉnh bình yên cao vòi vọi
Xin cho thư thái một tấm lòng

                         
                                              Tôn Thất Phú Sĩ


vuotbien2!!!!!!!!.JPG
 
108 Thuyền nhân an toàn đến HONG KONG * Noel 1981


 
ONCE GONE 

There'd once gone against my heart
Along with sea waves at reddish sunrise
Ahead it's obscure before indeterminate soul
Melancholy gauged clear water surface

How much do I miss ripened rice color
Yellow as rice stalks climbed dikes
How many rainy and sunny seasons I thought of fatherland
My life I just missed my promises

Although knowing nativetown full of deep affection
But I must separate from you, fatherland
Divine soul of the country wishes us coming back
But who knows still we are faraway

Something not so well and at lost view
Anxiously late moon proved far-going dream
Tried keeping my legs never exhausted
Just now know being lost in misty world

At present tears seemed to be dried out
Stream source flew off to river
On peaceful peak immeasurably high
Please make a heart peaceful.

RGC
 

vuotbien3!!!!!!!!!.JPG

Noel 1981
Trại Tỵ Nạn  *   Kow-Loong - Hong Kong
20-06-1982  Định Cư  Paris

 

Chiều
Sáng tác: Dương Thiệu Tước
Trình bày:


Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây

Chim rừng quên cất cánh
Gió say tình ngây ngây
Có phải sầu vạn cổ,
Chất trong hồn chiều nay
Chất trong hồn chiều nay

Tôi là người lữ khách
Màu chiều khó làm khuây
Ngỡ lòng mình là rừng
Ngỡ lòng mình là mây
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cây

Trên đường về nhớ đầy.
Chiều chậm đưa chân ngày.
Tiếng buồn vang trong mây
Tiếng buồn vang trong mây

http://nhacviet.vietshare.com:81/

bannhacviet/chieu.asx

Click
Publié le 18/02/2008 à 22:54
Par viensoinga


Cảm xúc và suy nghĩ
Về tập thơ “BẾN ĐỢI”
Của Kim Thành và Tôn Thất Phú-Sĩ


Tôi, Hoàng Hương Thủy, hân hạnh được chị Kim Thành gửi cho tập thơ “Bến Đợi”.  Tôi khá ngạc nhiên vì thật tình tôi chưa được thân quen với chị.  Tôi chỉ biết chị qua Ngô Bích Hảo, bạn thân của tôi và là bạn đàn em của chị vào những ngày mà chị đang hụt hẫng đau buồn vì anh đã bỏ chị lại, im lìm ngủ yên sau bao tháng ngày chị đã âm thầm chăm sóc anh trên giường bệnh – tuy anh cũng im lặng, không một lời nói năng, nhưng anh vẫn còn đó để chị vẫn còn thấy ấm áp vì được săn sóc anh, gần gũi anh…
Nhưng

“Bỗng một hôm em trở thành quả phụ
Con tim buồn ủ rủ phủ hoàng hôn
Nhắm mắt lại nghe thủy tinh đổ vỡ
Ngước mặt nhìn trời bóng tối vây quanh.”


Lời của Bích Hảo giới thiệu chị Kim Thành với tôi, với những phác họa đơn sơ về tình vợ chồng, những ngày anh nằm bệnh và những chăm sóc dịu ngọt của chị cho anh cùng với nỗi đau buồn mất mát, đã làm cho tôi quý mến chị, tuy nhiên tôi vẫn chưa thật sự thấm nỗi đau, sự thiếu vắng và tình yêu chung thủy của chị đối với anh khi còn bên chị, khi anh nằm yên, và khi anh ra đi.
Đọc xong tập thơ, tôi mới thấy được tất cả là sự thật vì thơ chị đã nói lên tiếng lòng của chị.
Mấy ai có được một thứ tình yêu thơ ngây, ngây ngô và dễ thương như “cô bé” Kim Thành thưở 14 tuổi với một bạn trai cùng trang lứa.  Đôi bạn chưa biết đến mật ngọt của tình yêu nhưng đã cùng nhau cảm nhận được một sự tìm thấy, bắt gặp trong nhau một phần đời của mình.  Đó là lúc “Khi ấy em còn thơ ngây, đôi mắt chưa vương lệ sầu”.


“Ta gặp nhau năm mười bốn tuổi
Một sáng mùa Xuân
Nắng vàng rực rỡ
Mắt anh cười không gian rộng mở
Thầm chuyên chở một tình si”


Vào tuổi thanh thiếu niên, anh chị đã chuyển đổi tình bạn sang tình yêu.  Và họ đi vào tình yêu với tràn đầy thơ mộng, lãng mạn, vui tươi và hạnh phúc.


“Đời vũ khúc rong chơi cùng năm tháng
Đem vô thường bỏ lại sau lưng
“Thiên đường ta là Hàn giang sóng nước
Là Bến Ngự trăng lên
Là Hoàng Thành thênh thang dạo bước
Là Hàng Me ru gót chân mềm”
(Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ)


Tuổi 14, 20, mấy ai có được thứ tình yêu từ tuổi ngọc thơ ngây, sang tuổi mộng ước thơ mộng của thanh niên, thiếu nữ vừa bước nhẹ vào tuổi trưởng thành.  Qua thơ, Kim Thành đã diễn tả được hết cái hạnh phúc đầu đời của đôi lứa yêu nhau, của đôi bạn tri âm,  tri kỷ …  Chị hạnh phúc vì chị có được, tìm gặp được để cùng nhau tham dự một tình yêu nhẹ nhàng, đẹp đẽ và còn giữ lại trong tâm khảm những kỷ niệm quá khứ của một thời khó quên.  Đó là những ngọc ngà đáng yêu và đáng nhớ để nâng niu dắt dìu vào khu vườn thi ca tràn đầy hương sắc.
Rồi họ lại dìu nhau đi vào một thứ tình yêu tự nguyện, hiến dâng.  Đó là lúc họ đã trưởng thành.  Cất giấu thơ ngây và thơ mộng sang một bên, họ đưa nhau vào tình yêu đôi lứa của một chọn lựa.  Đó là đời sống vợ chồng mà mãi mãi, 30, 40 năm sau vẫn tràn đầy hạnh phúc nồng ấm.


“Anh hoàng tử không chỉ ngày gặp gỡ
Tóc điểm sương vẫn gối mộng từng giờ
Đời sỏi đá anh dìu em sánh bước
Trải muôn hoa ta luân vũ nghê thường.”


Chị càng hạnh phúc hơn khi:


“Những đứa con mình kim cương ngọc quý
Là kho tàng anh để lại cho em
Cảm tạ tình anh một đời chung thủy
Cảm tạ tình anh ơn phút tình cờ”


Đúng là những viên kim cương ngọc quý.  Bây giờ các cháu đã lớn khôn, trưởng thành, đỗ đạt và đã là những thành phần ưu tú của xã hội.
Chị đã hưởng trọn vẹn hạnh phúc của tình thơ ngây, tình yêu mật ngọt, tình vợ chồng keo sơn gắn bó, và tình cha mẹ của những đứa con hiếu đễ, thành danh.


“Từ muôn thưở câu ‘đá mòn nước chảy‘
Mà tình anh thì mãi mãi không phai
Dĩ vãng tương lai năm ngón tay dài
Mưa hay nắng, đời anh cây cổ thụ”


Bốn câu thơ tôi trích dẫn ở trên đã đưa tôi vào cái thế giới tràn ngập hạnh phúc và đau thương tiếc nuối của chị.  Tôi lại càng mến yêu và quý kính chị hơn.
Tôi không biết làm thơ nên cũng ít thích thơ, ngoại trừ những bài quá hay, sâu sắc, tràn đầy tình ý, có ý nghĩa và có trình độ dùng từ, dùng câu để cho thơ nhịp nhàng lên cao xuống thấp như một bản nhạc mà âm điệu thật sự nồng ấm để hồn nhiên đi vào lòng người đọc thơ và cảm nhận được cái chiều sâu của thơ, của thi sĩ muốn nói, muốn viết, và muốn gửi gắm.
Và thơ của Kim Thành đã đến với tôi như vậy, nhẹ nhàng đi vào tâm tư và tình cảm của tôi, vì đọc thơ Kim Thành mà tôi tưởng tôi đang hát những bài hát đã vượt cả thời gian và không gian của những nhạc sĩ thời tiền chiến, vì thơ chị tràn đầy âm thanh.  Trong thơ có nhạc.
Do vậy mà tôi thích thú đọc lướt qua tất cả các bài rồi đọc lại những bài tôi cảm thấy thích, thấy hay đã cho tôi nhiều cảm xúc và suy nghĩ.  Rồi tôi lại chọn lựa từng câu, đọc to lên cho mình nghe và cảm nhận được ý tình mà nhà thơ muốn trao gửi … vì đọc thơ chị là “đã chia sẻ với chị tiếng nói riêng thầm, những buồn vui mong manh của kiếp người, những hoài niệm phảng phất qua từng thân phận về tình yêu, hạnh phúc, về chia ly, về ước mơ và hy vọng” (theo lời của Bùi Bích Hà).
Và cái cảm nhận đầu tiên của tôi về thơ Kim Thành, đó là tôi đã nhìn thấy cái hạnh phúc thật sự đã đến với chị trong từng không gian, thời gian và hoàn cảnh.  Đó là một người đàn bà rất hạnh phúc.  Tôi sẽ lần lượt nói đến từng niềm hạnh phúc ấy trong chị, trong đời sớng của chị.
Hiếm ai có tràn đầy hạnh phúc như thế.  Hạnh phúc của chị không là những thứ phù du vay mượn từ bên ngoãi, mà là hạnh phúc do anh chị cùng ươm trồng  Nếu anh Hải là cây cổ thụ của đời chị, thì tình yêu và sự đền đáp của chị cũng không kém gì.  Chị đã cùng anh làm việc cật lực.  Chị đã chăm sóc ngôi vườn hạnh phúc gia đình ấy với nhiều công lao khó nhọc.  “Cùng vợ cùng chồng tát Biển Đông cũng cạn”; “Tận nhân lực tri thiên mệnh”.  Những vất vả đời thường chị đã vượt qua và mệnh trời mang đến cho chị một thứ
hạnh phúc miên viễn và chị đã thấy, đã cảm nhận được điều đó, sung sướng tận hưởng cái may mắn của đời mình, do anh chị cùng nhau tạo ra.
Rồi anh ngã bệnh, chị đã tự chăm sóc anh suốt mấy năm trời.  Tuy đau đớn , buồn khổ, vất vả, chị vẫn cầu xin, vẫn âm thầm lặng lẽ bên anh, vì cũng đã bao nhiêu ngày tháng anh im lìm nằm đó.  Cũng khó mà có được những người đàn bà can đảm, yêu chồng với tất cả trái tim và cuộc sống.  Phải chăng đó cũng là một thứ hạnh phúc, hạnh phúc trong đau thương.
Năm tháng cứ thế lặng lẽ qua đi.  Rồi


“Bỗng một hôm em trở thành quả phụ.”



“Anh nằm đó lặng im lời giã biệt
Em áo tang ngất lịm mảnh hồn hoang”

Nhưng chị vẫn cầu xin mong đợi dù biết đó là ảo ảnh.

“Cúi xuống thật gần em mãi trông mong
Hơi thở nhẹ có chăng nghe huyền thoại …”


Và chị đã


“Dọn bước tương phùng ru giấc ngủ”

Chị đã biến đau thương thành hành động.  Đó là “Mất anh em làm thơ”.

“Ngày xưa em không làm thơ
Bởi anh là cả trời mơ bên mình
Bây giờ anh bỏ em đi
Em gom tình lại gieo vần gửi anh”
 
Thơ chị là tiếng nói cất lên từ cảnh ngộ riêng của một đôi uyên ương lạc mất nhau giữa đường bay.  Đọc “Em đã trở lại Paris”, tôi thấy thấm thía nỗi cô đơn của chị, bởi vì khi bỏ nước ra đi, anh chị đã đến đươc thiên đường tình ái - Paris – nơi mà những học sinh trung học, sinh viên Việt Nam đã từng được học thơ văn nước Pháp, ai mà không mơ mộng một lần đến đó để dạo bước trong vườn Luxembourg, được ngắm “dòng sông Seine mấy mùa chung bóng”, trong đó có bóng dáng anh chị.  Nhưng nay


“Em đã trở lại Paris
Thiếu mâ't người tình si”


Để thấy cô đơn, lạnh lẽo, bởi “đâu còn ấm áp một bàn tay!”  Tôi buồn lây nỗi buồn thiếu vắng ấy khi trong tôi hình ảnh chị đơn độc


“Đi giữa mưa gầy  Tháng Bảy
Kỷ niệm chập chùng trang ký ức
Mắt cay cay cơn huyễn mộng trùng phùng”…


Paris không còn thơ mộng nữa, chị tìm về nghĩa trang để chuyện trò kể lể cùng anh, nhìn cánh hoa phơn phớt vàng nhung và cụm nắng lung lay trên bia mộ mà “Hồn mơ duyên kiếp hẹn ngày tái sinh”


“Đi thăm anh chiều nay không lá đổ
Thảm cỏ xanh ôm giấc ngủ an lành”


Và thơ và nhạc của chị được bắt đầu từ đó.
“Mất anh em làm thơ”…

Và hình ảnh chị đã đọng lại trong tôi quá tuyệt vời.
Xin cám ơn những dòng thơ của Kim Thành đã giúp tôi thấy được “thơ là tiếng lòng của thi sĩ”.
Và xin cám ơn chí đã chọn tôi để cho tôi nói lên được tấm lòng yêu quý chị - người đàn bà hiếm hoi giữa cuộc đời này.


Hoàng Hương Thủy

____________________________________________________________


Đọc thơ TÔN THẤT PHÚ SĨ...


Đọc “Bến Đợi” là đọc luôn thơ của Kim Thành và Phú Sĩ.  Cho nên tôi cũng xin có đôi dòng cảm xúc và suy nghĩ về thơ của anh. 

Nếu tôi đã nói thơ Kim Thành đã cho tôi thấy chị là một người đàn bà rất hạnh phúc vì chị đã không để cho đau buồn mất mát quật ngã chị vì chị đã biết cách đứng dậy, biết cách “điểm phấn tô son lại” để bình an đi tiếp quãng đường còn lại, thì đọc thơ Phú Sĩ, cái đọng lại trong tôi đó là “Tình yêu rất đẹp của anh”.  Tình yêu đó trải dài và mở rộng ra muôn lối, không riêng ai.
Anh yêu biển vì anh là một Sĩ Quan Hải Quân.  Lênh đênh trên biển cả anh đã yêu cả trời trăng mây nước


“Con dã tràng xe từng viên cát nhỏ 
Giương cái càng che khuất nửa vầng trăng
Ánh trăng vàng rơi tràn trên biển vắng
Ngọt như dòng sữa mẹ đã nuôi con”


Rồi những lần ra khơi, biển cả, trùng khơi đã làm cho anh rung động


Thuyền tôi từ độ ra khơi
Biển xanh  sông rộng chơi vơi giữa dòng
Em tôi má vẫn còn hồng
Đời tôi vẫn cứ bềnh bồng biển khơi”


Không phải ai cũng biết làm thơ.  Làm thơ là phải có vốn liếng, vần điệu, cách dùng từ dùng câu sao cho ngắn gọn mà chuyên chở được những ý tình tràn dâng.  Đã làm thơ là phải biết yêu, biê't rung động, vì thi sĩ là sống với tình yêu, sống vì yêu, sống vì biết nhìn ngắm cái đẹp.  Thơ của Tôn Thất Phú Sĩ bài nào cũng tình tứ chuyên chở những lãng mạn yêu đương.


“Cứ để cho hồn rung theo gió
Cho tình vời vợi đến trong mơ
Đừng ngăn con suối vào sông rộng
Mà nghẽn dòng xuôi nước vỡ bờ”


Vì làm thi sĩ nghĩa là “ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”.
Anh yêu, yêu nhiều lắm, nhưng rồi

“Anh chợt nhận ra
Em chỉ là cánh gió
Thổi vào hồn anh
Một thoáng mong manh”.

Và anh cũng thấy được


“Ở trong ta có nhiều điều mới lạ
Yêu rất nhiều hồn rạng rỡ màu xanh”


Rồi


“Chiều nay gió thổi trăm chiều
Ta dang tay rộng đón chiều thương yêu”


Anh còn biết yêu cả những mối tình đẹp mà anh đã nhìn thấy, cảm xúc, rung động, để họa lại những vần thơ thương nhớ người tình, người chồng, người bạn đời của chị Kim Thành viết cho anh Phước Hải.  Những bài thơ viết cho anh chị bằng cả trái tim dành cho anh và chia sẻ nỗi cô đơn của người quả phụ.  Đó là thứ tình cảm đẹp nhất mà tôi tìm thấy trong thơ Phú Sĩ.  Cho nên với tôi hai chữ tình yêu của Phú Sĩ phải viết bằng chữ hoa “TÌNH YÊU”.

“Hoa cỏ mọc ven hai bờ sông vắng
Người không về hoa nở trắng tinh khôi
Bỗng một hôm người trở thành thiếu phụ
Ven bờ sông hoa cỏ rụng tơi bời …”

Đọc hết những bài thơ của Phú Sĩ, tôi thấy tôi rất vui dù thơ anh thỉnh thoảng vẫn có những câu thơ rất buồn.  Tôi vui vì tôi cảm nhận được nơi hồn anh những nét đẹp của yêu thương và tôi có thể kết luận là anh đã yêu “Tình Yêu” – và yêu tình yêu thì rất khó vì ít ai muốn “gửi hương cho gió” mà chỉ muốn gió mang đến cho ta người tình, người yêu mà ta đã chọn lựa, đã làm cho trái tim ta biết vui buồn thổn thức.

Và tất cả trên là cảm xúc của tôi về toàn bộ thi phẩm “Bến Đợi”.
Tôi xin hết lời và trân trọng kính chào.


Hoàng Hương Thủy

Publié le 18/02/2008 à 22:10
Par viensoinga


hue149dd.jpg


XUÔI DÒNG HƯƠNG GIANG
Hoạ  thơ : Dạo thuyền trên sông HƯƠNG
của Trần Hoan Trinh

Bước xuống thuyền từ thượng nguồn Bãng Lãng 
Người bình yên sao ta cứ ngẩn ngơ
Lâu lắm rồi giờ về thăm lại Huế 
 Dòng Hương Giang vẫn vậy tự bao giờ 
Mây lơ lững trôi theo dòng nước chảy 
Mái chèo đưa khua dợn sóng đôi bờ  
Xin lặng thinh nghe giọng hò lơ lẵng 
Tự  xa xưa như muôn kiếp ai chờ 
Điện Hòn Chén cỏi âm dương huyền bí 
Hồn linh thiêng dạo khúc nhạc trên sông 
Và tiếng hét tiếng cười nghe rờn rợn 
Điệu Nghê Thường vào thế giới mênh mông
Qua Nguyệt Biều đàn cá không buồn lội  
Nước trong veo từng viên sỏi ngọc ngà  
Đồi Văn Thánh tiếng tiêu buôn viễn xứ  
Làng Thọ Cương lời mẹ ru thiết tha  
   Chùa Thiên Mụ bao tầng bao nhung nhớ 
Tiếng chuông ngân mang mác một dòng sông 
Thức tỉnh người trong cỏi đời ô trọc 
Về nơi đây yên ổn một tấm lòng 
Phu vân Lâu ngọn cờ bay phất phới 
Núi sông ta hùng vĩ từ nghìn thu 
Nghênh Xuân Đình ngai vàng đâu còn nữa  
Bóng quân vương chìm vào chốn sương mù
Thuyền vẫn trôi theo dòng sông uốn khúc 
Con đò ngang vẫn đưa khách sang sông 
Người con gái đứng bên thềm Thương Bạc 
Xoả tóc thề theo làn gió bềnh bồng 
Tan trường về em nghiêng nghiêng vành nón 
Áo trắng  học trò vội vã qua sông 
Cầu Trường Tiền bỗng nhiên thuyền dừng lại 
Mà nặng lòng nghe xao xuyến tuổi hồng
Chợ Đông Ba ven bờ sông sầm uất  
Ngập ngừng về đâu đường chia đôi ngả  
Gia Hội bên này Đập Đá bên kia 
Về nơi mô thuyền vẫn thấy đậm đà 
Trời  chợt mưa chợt nắng  buồn vô cớ      
Cồn Hến chơ vơ trong gió heo may 
Thanh trà đầu mùa thoảng bay thơm ngát 
Cơm nếp rượu làm hồn ta say say 
Treo chênh chếch nửa vầng trăng lơ lững  
Thoáng  hương cau Thôn Vĩ Dạ mờ sương
Đến Chợ Dinh mình nhớ về Nam Phổ  
Cho thuyền tình  xuôi về bến yêu thương 
Huế ơi Huế ! Dòng Hương từ vạn cổ
Ai đặt tên mang nguyên vẹn hình hài 
Từ thuở nào em là nguồn cãm hứng 
Là nàng thơ là muôn vạn lời ca 
Cửa biển Thuận An , Châu về  hợp phố  
Mặn ngọt ngậm ngùi con nước đổi thay 
Đại dương mênh mông lòng thuyền e ngại 
Bởi đời thuyền mãi mãi một dòng sông
Mái đẩy câu hò từ thượng nguồn vọng lại 
Mà  hạ nguồn nghe xao xuyến trong lòng 

Tuổi thơ ta lỡ một lần ngu dại  
Bỏ Huế rồi ta bỏ cả dòng sông  
 
tôn thất phú sĩ 
tulips_pink.gif
TO HUONG RIVER DOWNSTREAM
Poem-reply: Boat strolling on Huong River
By Tran hoan Trinh

Stepping down to the boat from upstream Bang Lang
She was safe but I was so stupefied
Years ago I came again to see Hue
Huong Giang river looked the same since.
Floating clouds followed the running water
Agitating oars made river water waved
Please keep silent and listen the folklore song of Hue
From old times as thousands waiting generations
Hon Chen Temple mysterious world of hell
Divine soul played musical instrument in river
And groaning, laughing made awiful  things
Nghe Thuong dance got into immense world
Through Nguyet Bieu fish looked not to swim
Limpid water allowed seeing pearl gravel
Van Thanh hill flute suggested far exile life
Tho Cuong village mother soflly lulled
Thien Mu Pagoda as many floors as much missing
The bell sounded as sad was a waterway
Awakening men in vicious life
Come bere peaceful was a soul
Phu Van Lau the flag agitated
Majestic rivers and mountains from very old times
Nghiem Xuan Dinh reigned no longer
King sbadow sank in misty place
Boat still moving along serpentine river
Transversal boat sent passengers across river
A little girl stood on the veranda of Thuong Bac
Loosing her hair with the rolling wind
Class over she inclined her leaf-made hat
Pupil' s white dress crossed river in a hurry
Truong Tien Bridge at a sudden boat stopped
But inside so worried about teen age
Dong Ba market riverside crowded witb people
Hesitating in finding way between two separate ways
Gia Hoi here and Dap Da was there
Where to go boat was still so excited.
It was at a sudden either rainy or sunny without reason
Hen sandbank isolated in the breeze
At the beginning of season green tea gave sweet smell
Alcohol glutinous rice make me dunker and drunker
In inclination hung half a moon
Perfume of betel-nut made smell Vi Da hamlet in blur mist
To  Dinh market remember going to Nam Pho
For love boat ran down to love terminal
Hue! Hue! Huong river current from very old times
Who gave that name for intact appearance
Sinee when you were the aspiration source
Of poetry with multi-worded lyric
Thuan An estuary, lost jewel returns to its owner
Salty, sweet its water was sadly so changing
lmmense ocean flinched the boat heart
Because the boat had forever an only river current
Oars pulling and lulling echoed from upstream
But downstream felt inside upset

My childhood was once stupid
Leaving Hue I left its entire river.

RGC
  27-03-2006

tulips_blue.gif

DẠO THUYỀN TRÊN SÔNG HƯƠNG

Ta lên thuyền từ thượng nguồn Bãng Lãng
Hồn bình yên bên sóng nước lửng lơ
Con thuyền tình trôi theo dòng lơ đãng
Con sông Hương đẹp tinh khiết không ngờ
Trời xanh ngắt và cỏ cây xanh ngắt
Sông quanh quanh có trăm bến trăm bờ
Bến bờ nào cũng làm lòng lữ khách
Buồn ngậm ngùi và thương nhớ bâng quơ
Điện Hòn Chén nghiêng mình soi bóng nước
Đã ngàn năm úp bát ngọc trên sông
Tiếng địch tiếng đàn đèn nhang nghi ngút
Ai nhảy xênh xang một khúc thượng đồng
Qua Nguyệt Biều nước chừng như bất động
Lòng sông trong in từng bóng mây qua
Đồi Văn Thánh , làng Thọ Cương lay động
Gió hiu hiu đưa cành trúc là đà
Chùa Thiên Mụ vương tháp cao cổ kính
Tiếng chuông ngân , tiếng trống vọng thinh không
Chợt thương ai một lần rời cung điện
Bỏ vinh hoa nguyện mặc áo nâu sồng
Phu vân Lâu con nước chảy bâng khuâng
Nghênh Xuân Đình chẳng thấy thuyền vua ngự
Ai quỳ gối tung hô lời vạn tuế
Vắng đâu rồi bóng dáng đấng quân vương
Chiều kinh thành lãng đãng khói hương
Nắng lây lất vàng hoe thềm Thương Bạc
Cây ngô đồng đứng dầm dãi gió sương
Đã thế kỷ che nửa trời bóng mát
 
Cầu Trường Tiền cong cong mầu nhủ bạc
Ru lòng người trôi nỗi với dòng sông
Thuyền lênh đênh qua chân cầu sóng dạt
Tự nghìn năm vẳng một nhịp tang bồng
Qua Đông Ba sông bỗng chảy ngập ngừng
Để con nước chia đôi về hai ngả
Kè Đập Đá khuất sau một khúc quành
Bến Gia Hội ghe thuyền về hối hả
Đầm Cồn Hến vào lòng sông vỗ nhẹ
Hai bên bờ hoa bắp trắng lay lay
Cột khói lam chiều toả tím chân mây
Hương hoa bưởi hoa chanh thơm ngây ngất
Thôn Vỹ Dạ cheo leo vầng trăng ngọc
Tiếng hò ai run rẩy suốt dòng sông
Có nhớ nhau thì xin đến chợ Dinh
Mà thương nhau thì xin về Nam Phổ
Đêm thanh vắng mang mang sầu thiên cổ
Hai bên bờ cảnh bàng bạc liêu trai
Hình như sông buông một tiếng thở dài
Khi con nước hoà mình vào biển cả
Ta ngồi lặng bên mạn thuyền sóng vỗ
Tiếc nuối ngậm ngùi trong cuộc chia tay
Sông Hương buồn cho ta khóc đêm nay
Cho ta khóc như những ngày nhỏ dại
Tiếng sóng thầm từ hạ nguồn vọng lại
Sao nghe như tiếng sóng ở trong lòng
Bỗng mơ mình thành một hạt mưa trong
Để tan biến vào lòng sông thân thiết.
Publié le 18/02/2008 à 18:28
Par viensoinga

  
LÒNG TỰ TRỌNG CỦA CON CHÓ

Ngô Nhược Tăng

 
 Loài chó còn biết tự trọng hơn con người - câu nói này rất đúng với những người đạo đức giả, nhất là với các người tham nhũng, vừa bóp nặn vơ vét tiền của dân, vừa lên mặt lãnh đạo dân.
Năm ấy tôi quen một huấn luyện viên dạy chó nghiệp vụ trong quân đội. Tôi hỏi anh: Loại chó thông minh nhất có thể đạt được tới trình độ như thế nào? Anh trả lời: Trừ chuyện không biết nói ra, chúng không khác gì người. Câu trả lời của anh khiến tôi sửng sốt. Tôi hỏi tiếp: Phải chăng câu này của anh có lẫn lộn nhiều màu sắc tình cảm? - Không đâu! Anh nói.
Rồi anh kể cho tôi nghe dăm ba câu chuyện về loài chó, đều là những chuyện chính anh từng trải qua. Có mấy chuyện tôi đã quên mất rồi, duy chỉ có một chuyện sau đây thì cho đến nay tôi vẫn còn nhớ như in.
Trong doanh trại của anh có một con chó cực kỳ thông minh tên là Đen. Để trắc nghiệm năng lực phản ứng của nó, một hôm mấy huấn luyện viên dạy chó nghĩ ra một biện pháp đặc biệt. Họ chọn hơn chục người xếp thành một hàng, sau đó cử một người trong số đó vào trong doanh trại “lấy cap”(' một vật đem giấu đi, rồi lại trở về đứng trong hàng. Khi mọi việc đã xong xuôi, huấn luyện viên dạy chó dắt con Đen đến, bảo nó đi tìm vật bị mất. Con Đen chạy đi, chỉ một loáng sau đã thấy nó ngoạm vật kia mang đến. Huấn luyện viên dạy chó cả mừng vỗ vỗ lên đầu nó tỏ ý khen ngợi. Rồi anh chỉ tay vào hàng người kia, bảo con Đen đi tìm kẻ đã lấy cắp vật ấy. Nó chạy đến dí mũi hít hít ngửi ngửi hết người này đến người khác, chẳng mấy chốc đã cắn quần một anh lôi ra ngoài hàng, đúng là anh “kẻ cap”(' kia.
Phải nói rằng như vậy con Đen đã hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ được giao, thế nhưng huấn luyện viên dạy chó lại cứ một mực lắc đầu bảo nó: Không, không phải người ấy! Tìm lại đi!
Con Đen tỏ ý hết sức ngạc nhiên, mắt nó ánh lên nỗi nghi hoặc, thắc mắc, vì nó tin chắc rằng mình không hề tìm nhầm người; nhưng mặt khác nó lại tuyệt đối tin tưởng vào huấn luyện viên của mình. Đây, đây là chuyện thế nào nhỉ? - nó nghĩ. Không phải người ấy! Đi tìm lại đi! Huấn luyện viên cứ khăng khăng bảo. Con Đen tin vào huấn luyện viên, nó quay lại tìm... Nhưng sau nhiều lần thận trọng ngửi đi ngửi lại, cuối cùng nó vẫn cứ cắn quần anh chàng kia lôi ra. Không! Không đúng! Huấn luyện viên lại lắc đầu. Tìm lại đi!
Con Đen mỗi lúc một thêm nghi hoặc, đành chạy lại chỗ hàng người kia. Lần này nó đánh hơi ngửi rất lâu, rất lâu để xác định ai là kẻ cắp. Sau cùng, nó đứng lại bên cạnh anh “kẻ cap”(' kia rồi quay đầu nhìn huấn luyện viên, tỏ ý - tôi cảm thấy chính là người này đây... Không! Tuyệt đối không phải người ấy! Huấn luyện viên lại quát to, nét mặt trở nên nghiêm nghị.
Lòng tự tin của con Đen bị đập tan tành. Dĩ nhiên nó tin vào huấn luyện viên hơn là tin vào bản thân nó. Rốt cuộc nó bỏ tên kẻ cắp kia và đi tìm người khác. Nhưng người khác... đều không đúng mà?
Nó ở trong hàng người ấy đấy! Mau tìm ra ngay! Huấn luyện viên quát lên.
Con Đen vô cùng thất vọng chán nản. Nó dừng lại bên chân mỗi người một lúc, nhìn nhìn ngó ngó xem người đó có giống tên kẻ cắp hay không, rồi quay đầu nhìn ánh mắt của huấn luyện viên, hy vọng có thể tìm thấy chút ít tín hiệu hoặc biểu thị gì đấy... Cuối cùng, khi nó nắm bắt được một chút xíu biến đổi trong ánh mắt của huấn luyện viên, nó cắn quần người đứng bên cạnh và kéo ra.
Tất nhiên, lần này thì nó đã nhầm.
Nhưng huấn luyện viên của nó cùng mấy người kia thì lại cười ha hả. Tiếng cười khiến con Đen trở nên lú lẫn. Sau cùng huấn luyện viên gọi “kẻ cap”(' bước ra ngoài hàng, rồi bảo con Đen: Lần đầu mày tìm đúng rồi, nhưng mày sai ở chỗ không kiên trì mình đúng...
Một điều khiến huấn luyện viên và tất cả mọi người có mặt lúc ấy không thể hiểu được và vô cùng kinh ngạc, vô cùng ân hận, là ngay trong khoảnh khắc ấy họ đã nhìn thấy: Khi con Đen hiểu ra chuyện vừa rồi là một vụ lừa dối, nó “ngoao”` lên một tiếng vô cùng đau khổ, mắt ứa ra những giọt nước mắt nóng hổi. Sau đấy nó ủ rũ gục đầu nặng nề, thui thủi từng bước bỏ đi...
Đen! Đen! Mày đi đâu thế hả? Huấn luyện viên sợ hãi đuổi theo hỏi tới tấp.
Con Đen chẳng hề đoái hoài tới người rèn dạy nó, cứ cắm cúi đi ra khỏi doanh trại.
Đen! Đen! Tao xin lỗi mày! Huấn luyện viên oà lên khóc.
Nhưng con Đen chẳng hề xúc động, nó không thèm ngoái lại nhìn chủ mình.
Đen! Đừng giận! Tao chỉ đùa mày một tí thôi mà! Huấn luyện viên chạy đến ôm chặt lấy con chó, nước mắt nóng hổi từ mặt anh lã chã rơi xuống con Đen.
Con chó giãy giụa tuột ra khỏi vòng tay của huấn luyện viên, rồi nó thủng thẳng, lừ đừ từng bước đi lên quả đồi ở bên ngoài doanh trại, tìm một chỗ khuất gió xoài bốn chân nằm xuống đất.
...
Mấy ngày sau đấy con Đen không ăn không uống, ủ rũ chán chường. Mặc cho huấn luyện viên dỗ dành, nựng nịu thế nào đi nữa, nó cũng nhất định không chịu tha lỗi cho anh.
Lúc bấy giờ mọi người mới hiểu ra: Dù chỉ là con chó thôi, nó cũng cần sự tự trọng của mình!
Hoặc nói ngược lại, chúng còn biết tự trọng hơn con người!
...
Chuyện về sau ư? Sau này con Đen không còn tin tưởng vào huấn luyện viên của nó nữa, thậm chí không tin bất cứ người nào. Đồng thời tính tình của nó cũng thay đổi hẳn, mắt không còn sáng quắc như trước, bốn chân không còn phi như bay nữa, mất hẳn dáng vẻ oai vệ dữ dằn của một con chó nghiệp vụ... Cuối cùng, huấn luyện viên chẳng còn cách nào nữa, đành đau xót cho nó giải nghệ.
...
Ôi, con Đen, chao ôi!

Nguyễn Hải Hoành
dịch
 

  
Publié le 17/02/2008 à 22:08
Par viensoinga


http://nhaare.com:81/bannhacviet/
giacmohoihuong.asx


    
                baibientiensadanang.jpg             
    
   ÐÔNG VỀ NHỚ BIỂN TIÊN-SA


Tàu neo cửa biển mờ sương nhạt
Vách đá cheo leo dựa lưng đồi
Sóng xô trắng xoá khung trời mộng
Giá buốt hoàng hôn mưa rơi rơi

Chơi vơi mái ngói hồn cô quạnh
Làn khói nhà ai ôm dáng sầu
Tiên Sa hiu hắt mùa đông lạnh
Bải biển triều dâng cát đổi màu

Bên này khắc khoải nhớ bên kia
Ðà Nẵng buồn theo gió heo may
Hàn giang nước chảy tuôn ra biển
Quê hương cay đắng lệ vơi đầy

Tàu đi nhấp nhô theo chân sóng
Kiếp lưu vong lỡ dỡ một đời
Ngày nao đau xót niềm ly biệt
Cầm chắc trong tay vĩnh biệt rồi

Có những con người nhiều cảm thông
Con tim một nhịp rất ấm nồng
Ðất trời quê mẹ xây dựng lại
Ta sẽ về thăm cả núi sông

Tiên Sa cửa biển tàu nằm ngủ
Thở khói vu vơ đầy ân tình
Bước phiêu lưu một lần gác lại
Hoa nở trong mùa Ðông lãng du

Tôn Thất Phú Sĩ
Ðông Paris - Déc 03