iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 11/02/2008 à 09:41
Par viensoinga

Mùa Xuân về...rất Huế
10/02/2008 

SaigonHueHanoi-

Chỉ là những lời như tự sự, như giãi bày của một người đàn bà Huế, về những phong tục tập quán đón xuân, những món ẩm thực Huế nổi tiếng được biết đến, từ thuở ấu thơ đến khi trở thành vợ, thành mẹ, đã cho người đọc một cảm giác thật đặc biệt về mùa xuân ở Huế chẳng giống đâu, một mùa xuân rất Huế…


Những ký ức về ngày xuân ở Huế khi tôi còn là một đứa con gái nhỏ, thật không bao giờ phai nhòa. Tôi vẫn còn nhớ như in những hạt mưa bụi ngày xuân, không khí vui tươi của xóm làng, hình ảnh ấm êm hạnh phúc của gia đình, cho đến những món ăn thơm lừng, đẹp mắt mà mẹ nấu cúng tổ tiên trong những ngày đó.
 

Phong tục ở Huế từ buổi trưa ngày cuối năm, mọi sinh hoạt ngoài đường hầu như đều chấm dứt. Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác đều trở về nhà để chuẩn bị đón xuân. Các anh em trai thì theo "phe" ba tôi lo chuyện lau dọn bàn thờ và bầy hoa quả. Tôi và các chị em gái theo "phe" mẹ lo chuyện bếp núc, sửa soạn cỗ bàn cúng rước tổ tiên. Mâm cơm mẹ tôi nấu cúng tổ tiên chiều 30 Tết thường là mâm cơm mặn. 

Các món ăn thường được xếp đặt trên cái mâm ba tầng bằng đồng. Không phải kiểu cách chi, nhưng đây là kỷ vật của ông nội. Ba tôi kể rằng ngày xưa bà nội tôi thường dọn cơm cho ông nội trên bộ ván gõ, nên phải dùng cái mâm ba tầng mới hợp. Ngày nay để cúng ông bà thì mẹ tôi cũng xếp thức ăn trên cái mâm ấy.  

Trên cái mâm thấp và lớn nhất mẹ tôi xếp các loại đồ mộc như măng khô xào thịt, vả trộn với tôm, giá xào nham. Mâm vừa thứ hai xếp các loại canh như giò heo hầm có buộc sợi lạt, tô canh cá ám và các loại nước chấm. Mâm nhỏ nhất trên cùng xếp đĩa thịt heo kho tàu, tôm rim, ram, nem chả, thịt phay xắt lát mỏng. Đĩa cơm, bánh chưng, bánh tét, và xôi chè thì xếp hẳn ra bàn thờ. Năm nào ba tôi cũng hài lòng sung sướng khi thấy mẹ chuẩn bị thật tươm tất cho mâm cơm cúng tổ tiên.

Lễ chùa. Ảnh: Theo phattuvietnam.net.vn
Lễ chùa

Nhưng riêng tôi thích nhất là cơm chay ngày đầu năm mà mẹ nấu cho gia đình. Tuy là cơm chay nhưng mẹ tôi phải chuẩn bị rất kỹ từ lâu. Đầu tháng Chạp mẹ tôi ủ chao, đem mứt rũ cho sạch cát (mứt là loại rong biển của làng Lăng Cô, giòn và thơm mùi vị của biển chứ không mềm xèo như rong biển được trồng đại trà của Trung Quốc bây giờ), kiếm mua cho được củ mài (còn gọi là hoài sơn, một loại củ hiếm, mọc ở dọc núi Trường Sơn), lên chùa Hồng Ân lựa chọn mua loại tương ngon không bị khét.
 

Tết còn là dịp để anh chị em tôi được phép mặc đồ đẹp suốt ngày, mẹ tôi cũng thế. Tôi không quên hình ảnh mẹ tôi quấn hai vạt áo dài lên, đi đi lại lại chuẩn bị bữa cơm chay, sau khi cả nhà tôi lên chùa về. Mẹ tôi xuất thân từ gia đình có gốc rễ sâu đậm với tín ngưỡng Phật giáo. Mẹ muốn anh chị em tôi cũng có niềm tin sâu sắc như vậy thông qua các món ăn chay, để chúng tôi dần có niềm tin đó. 

Các món ăn chay là chao kho trong một cái âu bằng đất ăn kèm với các lọai rau sống tươi ngon, canh rong biển nấu với cải cay, đậu khuôn nguyên chất nên khi chiên phồng lên vàng rộm, chấm với nước tương đậu nành có dầm ớt đỏ chỉ thiên. Món tráng miệng là chè củ mài nấu với đường phèn. Vì củ mài thật quý, nên chúng tôi chỉ được mỗi người một chén nhỏ. Khi ăn phải ngậm để thấm cái vị ngọt thanh của đường phèn, cái dẻo, cái bùi mà thơm không diễn tả được của củ mài. Chúng tôi quây quần bên mâm cơm, ai nấy như mở lòng ra đón nhận hương hoa của tình thương gia đình, hương hoa của đất trời mùa xuân, có cả vị trên rừng và dưới biển… 

Đến khi tôi lập gia đình thì việc sửa soạn mâm cơm cúng tổ tiên ngày tết còn quan trọng hơn. Vì gia đình chồng tôi có truyền thống Nho giáo thờ phụng tổ tiên. Mẹ chồng tôi là con dâu trưởng trong một gia đình quan lại ở Huế, từ khi về làm dâu lúc mới 17 tuổi đã lo tập tành vào khuôn khổ của việc bếp núc, cúng kỵ, gia nương.  

Từ các vật liệu để nấu nướng cho đến cách sắp xếp đặt cỗ bàn đều có khác với nhà tôi. Chỉ với các nguyên liệu ít ỏi, nhưng phải cần kiệm vén khéo sao cho đầy đủ bộ lệ, kiểu cách. Vật liệu chính là một con gà mà mẹ chồng tôi đã pha chế ra thành một mâm cỗ đủ món. Đùi gà, một cái thì ram vàng còn một cái thì luộc xé phay. Cổ gà và chân gà thì hầm với hạt sen, ức gà thì xé làm gỏi, lòng gà thì xào với lơ-ghim… 

Khi mới về nhà chồng tôi còn rất ngây thơ, nên công việc được giao cho tôi trong ngày lễ tết chỉ là đơm xôi và soạn lau chén bát. Công việc đơn giản vậy mà với tôi thì hết sức lạ lùng. Mẹ chồng đưa cho tôi nồi xôi cỡ chừng hai lon nếp và nói: "Con đơm xôi này ra cho được 30 đĩa". Tôi hết sức thắc mắc nên cứ tần ngần đứng mãi. Dường như hiểu ý, mẹ chồng tôi vào tủ bưng ra cho tôi một chồng đĩa đúng 30 cái, nhưng cái nào cái nấy còn nhỏ thua cái chén trà. 

Rồi đến việc lau soạn chén đĩa thì thấy hầu như cái nào cũng mẻ, cũng sứt… Nhưng cái nào mẻ ít thì bịt bạc, mẻ nhiều thì bịt vàng, tô chén thì nhiều kiểu dáng, nhiều chủng loại không thể nào gộp thành bộ được. Rồi đến đũa thì lạ hơn, ba đôi thì dài, năm đôi thì ngắn… Tuy được lau chùi rất bóng loáng, nhưng đã ngả màu với thời gian. Những bộ chén bát đó tuy đã sứt mẻ như vậy nhưng gia đình chồng tôi rất quý. 

Huế qua bao cuộc chiến tranh binh biến vậy mà mỗi khi chạy loạn, mẹ chồng tôi lúc nào cũng gánh theo và cất giữ cho đến bây giờ. Đó là các loại chén bát nội phủ, còn các đôi đũa ngà thật dài thì của các cụ ông, cùng với các đôi đũa ngà nhỏ và mảnh mai thì của các cụ bà. Đó là những đồ vật gia bảo mà trải qua nhiều đời trong gia đình đã dùng đến nên chúng được giữ gìn rất kỹ lưỡng.
 

Món ăn chay

Mỗi năm "xuân thu nhị kỳ" gia đình chồng tôi mới đem ra sử dụng vào dịp lễ cúng tổ tiên. Khi sửa soạn mâm cơm cúng tổ tiên, mẹ chồng tôi bao giờ cũng hết sức thành kính, bà không chỉ mặc áo dài, mà còn đi cả chân đất. Dường như mẹ chồng tôi muốn tỏ lòng thành không những từ trong tâm mà còn từ chân lên đầu.
 

Sau này mâm cơm cúng tổ tiên trong gia đình chồng do tôi sửa soạn. Các món ăn cũng được xếp đặt vào các loại chén đĩa xưa cũ kỹ như vậy. Nhưng các món có khác hơn. Cũng là mâm cơm có đủ món, canh thì có ba oản, món xào thì có bào ngư xào với lơ-ghim, món nấu thì có vi cá nấu độn, món kho thì có thịt bò kho quế. Có cả xôi trắng và chè yến xào chưng với hạt sen. 

Đây là những món ăn nghe có vẻ cao sang nhưng thật ra đó không phải là món Tây món Tàu chi cả, mà đó là những món ăn rất Huế đã có từ ngày xưa. Tôi không mặc áo dài để nấu ăn trong ngày Tết như mẹ ruột và mẹ chồng tôi mà chỉ mặc áo dài khi lên thắp hương bàn thờ Phật, tổ tiên và khi chăm sóc chơi đùa với con. Thường thì người ta mặc áo dài khi đi ra ngoài cho đẹp, còn tôi thì trái lại. 

Tôi có hai cái áo dài mặc ở nhà, một cái khi lên thắp hương bàn thờ Phật để tỏ lòng thành kính và một cái để làm "thành trì" bảo vệ cho con. Áo dài mặc ở nhà không eo co, không "lồng lộng", không "xô dạt trời chiều" chi cả. Mà đó là những cái áo dài bằng vải cotton mềm cho dễ giặt, dài và rộng thùng thình. 

Khi con còn nhỏ, mỗi lần bồng ẵm cho con bú mớm, tôi chỉ cần quén hai vạt áo dài lên là có cái mền đắp ấm cho con, khi con khóc thì đã có ngay hai vạt áo dài biến thành khăn lau để quệt nước mắt, nước mũi. Khi con muốn nghe chuyện cổ tích, sẵn có áo dài tôi đã biến ngay thành kịch sĩ nhập vai bà ngoại trong câu chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ". Khi con lần đầu tiên cầm được cây bút thì hai vạt áo dài là nơi con tôi tha hồ vẽ vời những nét nguệch ngoạc đầu tiên. Cu Bờm và cu Xờm con tôi là hai đứa trẻ rất hiếu động, thường chui vào hai vạt áo để làm đuôi rồng, múa lân, đứa thì kéo lui, đứa nhảy tới... 

Cu Bờm nay đã lớn và đi du học mấy năm rồi. Năm nào Tết đến cũng gọi điện về nói rằng: "Tết ở bên này có đủ bánh chưng, bánh tét, có cả hoa mai, hoa đào, có luôn cả bầu-cua-tôm-cá… Nhưng không có được không khí như bên quê nhà. Con thèm nhớ những món ăn mà mẹ nấu, con nhớ không khí gia đình mình trong những ngày Tết… À nữa, mẹ ơi, con nhớ lắm hai cái vạt áo dài mặc ở nhà của mẹ…" rồi khóc rưng rức. Cúp máy rồi tôi ngồi nhớ con cũng khóc thút thít. 

Ai đó nói rằng: "Tình yêu quê hương là sự thương nhớ thèm thuồng các món ăn mà cha mẹ cho ta ăn từ thời thơ ấu". Và nữa, biết yêu mẹ là biết yêu que huong  thì tôi có thể sung sướng mà nói rằng, các con tôi sẽ là những "chàng trai nước Việt" biết yêu quê hương thiết tha. 

Hôm nay là những ngày đầu xuân mới, tôi khoác áo dài lên thắp hương bàn thờ Phật, rồi ra chăm sóc mảnh vườn con. Đã thấy các cây mai đồng loạt trổ hoa, bất giác nhớ tới cảm xúc "Vũ trụ choàng thay áo" của thiền sư Mãn Giác:


"Ô hay xuân đến bao giờ nhỉ
Nghe tiếng hoa khai bỗng giật mình
Sáng nay thức dậy choàng thay áo
Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh".

  • HT.Hoàng Anh
Publié le 10/02/2008 à 10:47
Par viensoinga


untitled.bmp
                                                          

GỞI NGƯỜI TÔN NỮ
Tôn Thất Phú Sĩ

( viết sau khi đọc bài " TOI DEM DET LAY THANH KHUNG VAI  "
của Công Tằng Tôn Nữ Á Nam  ) 

Fév. 2004

Đời anh là những chuyến tàu đi
Đã biết vậy đeo đuổi làm chi
Muôn ngàn bến đợi theo con nước
Xuôi ngược mười phương vương vấn gì


Yên làm sao được cuối trời đông
Bão nỗi triều dâng sóng mênh mông
Có lẽ cuộc tình không đẹp nữa
Thuyền đành bỏ bến bỏ dòng sông


Thôi cứ lặng im như mất rồi
Dù tình yêu ấy mới lên ngôi
Mỗi lần nhớ lại lòng se thắt
Vẫn hận thiên thu một bóng người


Giận làm gì anh vẫn là anh
Anh là con bướm phớt qua cành
Muôn hoa tươi thắm khoe trong nắng
Bướm nhởn nhơ bay vẫn một mình


Có những lần thấy mắt em xanh
Trong màu ngọc bích sáng long lanh
Là tia hy vọng là mơ ước
Tê tái lòng anh thôi cũng đành


Anh biết tình em là trái ngang
Lỡ một lần mang nặng vết thương
Trên cao trời vẫn mang màu nhớ
Lặng lẽ hồn em gục giữa đường


Mong biển chiều nay sóng bình yên
Thuyền xuôi về bến cũ êm đềm
Gát chèo nghe thấm từng thớ vỏ
Muối mặn cho lòng nhung nhớ thêm


Anh chỉ thầm xin em một lời
Đừng cho nhau nữa khổ em ơi
Anh là chiếc bóng bên thềm vắng
Em đến thì anh cũng mất rồi


Những ngày tháng cũ với yêu thương
Sưởi ấm cho nhau suốt dặm trường
Tình yêu đẹp quá ôi mầu nhiệm
Tim hồng men rượu tóc mùi hương


Thuở đợi chờ em thường đứng trông
Bao nhiêu lá rụng gió bềnh bồng
Là bao hiu quạnh trong trời đất
Phủ kín lòng em em biết không


Anh biết từ lâu em vấn vương
Nhớ anh thao thức suốt đêm trường
Đếm từng tiếng côn trùng rên rĩ
Muôn ngàn giọt lệ buồn rưng rưng


Em gọi tên anh trong bóng đêm
Cô đơn bên chiếc gối ôm mềm
Nhắm mắt lại thấy toàn màu trắng
Màu tang tình ái của riêng em


Cố xoá đi em hình bóng anh
Như giọt sương mai đọng trên mành
Một tia nắng nhỏ làm tan biến
Hạt bụi mờ trên khung vải xanh


Giữa tháng hai trời cuối mùa đông
Saint Valentin rực rỡ tình hồng
Em về trang điểm thêm màu phấn
Áo cưới em choàng qua bến sông.
 

Tôn Thất Phú Sĩ 
 daisys.gif 
TO MY ROYAL GIRL

My life was on ship trips
Well-known that why did you follow me
Thousands of waiting terminals along the current
Up and down in all directions without sticking

How was it calm at the end of East sky
Storms happened waves raised in immense sea
Maybe our love was not beautiful anymore
The boat had to leave terminal and current

Stop! Be silent as it would be lost
Though that love just came to the throne
Each time remembering my inside contracted
Still eternally resented a human shadow

What angry for because I was just the same
I was a butterfly flew over branches
Fresh flowers competed in color in sunlight
Butterfly freely flew alone

Many times seen your eyes blue
In pearl color brilliantly bright
Was a expectation ray, a dream
Sorrow my inside I must accept it

I knew your love was counter-hearted
Once bearing a severe wound
In high sky it was bearing a remembrance
Silently your soul succumbed amid way

Expecting this evening there were calm waves
Boat ran back to old terminal softly
Stop paddling to listen into each bark layer
Salt them to increase my remembrance

I silently asked an only favor
Do not gave each other poverty, my love
I was shadow at deserted verandah
You came then I disappeared already

Old days and months with love
Kept warm each other along long distance
Love was so beautiful as marvelous
Red heart alcohol yeast with hair fragrance

That time waiting for you I used to watch
How many leaves falling in rolling wind
Were such solitude in the universe
Covered your inside did you know

I knew a long time you were sticking
To missing me in a long night
The night lamented insects
Blue tears would fill up your eyes

You called my name in darkness
Solitary beside a soft pillow
Closed my eyes seeing all white color
Death color of love of your own

Tried to erase your picture in me
As morning dewdrop condensed on curtain
A small sunlight made them disappear
Blurred dust on stuff framework

In mid February in the end of winter
Santa Valentine splendid red love
You went back to put more powder on cheeks
Wedding dress you bear in crossing the river.

RGC 09-01-2007


VUONG VAI CUOI CUNG CHO MOT BAI THO

Công Tằng Tôn Nữ Á Nam
trả lời : Tôn Thất Phú Sĩ



Publié le 09/02/2008 à 19:34
Par viensoinga

                                         bird_1.gif
duongchieu.jpg

BÂNG KHUÂNG

Thuở  ấy 
Có chàng trai vừa nhận đời Thuỷ Thủ
Tóc mây bồng ôm gợn sóng mênh mông
Bước phiêu lưu vời vợi xa trông
Anh lặng ngắm mây hồng in bóng nước

Rồi mơ ước chuyện tình bao Thu trước
Nghìn Thu sau không đến được bến  bờ
Dệt  mộng vàng ôm kín những vần  thơ
Ngày tháng xa xôi anh tiếc nhớ

Vùng đất lạ bước chân ai bỡ ngỡ
Đi bên em lòng rộn rã dập dồn
Trên cát vàng in vội bước chân son
Trong đêm vắng sương rơi vương mái  tóc

Em hiện hữu mắt môi viền thạch ngọc
Mình có nhau trong một quảng đường đời
Đã xa rồi bao năm tháng chơi vơi
Ngày gặp lại làm sao ta có được

Bởi đời anh như con tàu trên nước
Bước cheo leo theo ngọn sóng bạc đầu
Vượt Trùng Dương nghìn hải lý về đâu
Miền đất hứa ngày xưa nay đã mất
 

tôn thất phú sĩ
tulips_pink.gif

MELANCHOLY

In those times
Was there a guy freshly entering sailor life
Rolling cloudy hair embraced immense waves
Adventure in further sightseeing
He silently watched pink cloud shadow in water

Then dreamed of love stories from previous autumns
Thousand autumns later neyer reach the terminal
Knitted golden dreams hidden edeep in rimes
Further and further dates counted in memory

In new land he stepped with stupefaction
Beside her with intermittent pulses
On yellow sand harshly printed our new steps
In deserted nights dew sparsely wetted her hair

She was present radiating pearl paved lips
We were together for a long life way
Now separated from each other in elapsed time
Meeting day how could we have it?

Because my life was as a boat running in water surface
Dangerously went on silver wave tops
Crossing ocean of thousands of miles for nowhere
Promise land of ancient time presently gets lost.

RGC 18-04-2006
daisys.gif
karaoke.gifMIDI