|
Publié le 09/02/2008 à 16:19
Par viensoinga

HẾT TẾT RỒI Hết rồi mấy ngày tết đi qua Nao nức hân hoan khắp mọi nhà Giao thừa mở cửa mời người đến Mồng ba đóng cửa tiễn người ra Nhành mai nở rộ khoe sắc hương Áo lụa vàng tươi đi lễ chùa Sao cô đẹp thế cô hàng xóm Xao xuyến tình Xuân tôi vấn vương Dư âm ngày tết còn đâu đó Đi giữa đường Xuân nắng đổi màu Tiếng ai tha thiết trong trời đất Như tiếng lòng yêu tự thuở đầu Âm vang tơ chùng từ dạo ấy Vương từ Xuân trước đến Xuân nay Xuân sau còn có tôi không nhỉ ? Vũ trụ mình tôi chếch choáng say Đầy ắp ân tình Xuân ước mơ Mưa Xuân lất phất ấm chân trời Rất trẻ thơ như thời thơ trẻ Hết tết rồi tôi tiếc ngẩn ngơ. Tôn Thất Phú Sĩ Tết Mậu Tý 2008
 NO MORE ... TET Finished the festival days passed by Exciting, happy were all houses At Eve night opened the door, invited people Third day closed door for sending men off
Apricot flowers bloomed in competing beauty fragrance Fresh yellow silk dress went to pagoda How beautiful are you, my next door girl! As Spring love stuck to me
Tet sounds echoed from here and there At mid-way sunny Spring changed its color Whom voice heard with insistence in sky, on Earth As love voice of ancient time
Echoed loose string from that time Stuck to me from previous Spring to present one This Spring was still there I? In universe I was completely drunk
Full of affection from dreaming Spring Spring ram falling warmed the horizon Very young as young poet time No more... Tet, I really missed it very much
Publié le 09/02/2008 à 15:54
Par viensoinga
CUỐI CUỘC TÌNH Anh vẫn biết có điều chi khó nói Cứ âm thầm gặm nhấm mối tình xưa Đỉnh núi cao nỗi hờn vương chất chứa Đụng mây trời ủ rủ một mùa thu Sầu không bay nên mây cứ chần chừ Quanh quẩn đó tạo thành cơn bảo tố Rồi tất cả cuộn tròn trong đau khổ Tình mặn nồng run rẩy giữa mùa đông Sầu co thắt làm con tim nhức nhối Dòng sông thương mỗi một ngày một cạn Xoè bàn tay tìm con đường vận mạng Mới hay rằng tình chết yểu hôm qua Khoảng ngăn cách vô hình xa diệu vợi Xa đến nổi không thể nào chịu nổi Thuở ban đầu nay đã rẽ làm đôi Đành âm thầm buồn ơi ! xin chào mi * TÔN THẤT PHÚ SĨ Paris 13 juillet 2005 * Tựa cuốn tiểu thuyết : Bonjour Tristesse de Françoise Sagan
END OF LOVE I did know something difficult to say That silently gnawed our old love High peak of a mountain covered accumulated furor Reached blue cloud a blue autumn
Sadness did not fly so hesitated cloud Around there formed a storm Then all enrolled in pity Warm love trembled in midst of winter
Sadness contracted made a heart painful Love river water flew shallower and shallower Extended my hand to find there my destiny Then understood that love prematurely died yesterday
Separation space was unseen and very far So far that I could not bear it The first love now bifurcated two ways Silently I murmured Sadness How were you?
RGC 15-10-2006 http://nhacviet.vietshare.com:81/bannhacviet/chieumotminhquapho01.asx
Publié le 09/02/2008 à 15:25
Par viensoinga
CHIỀU DẠO PHỐ PARIS Sân trường đầy nắng Phượng hồng Từng cánh rơi Trên mái tóc Câu thơ nhạt nhoà Theo chân bước lang thang Tiếng chim hát trên cành Lao xao Nhạc chiều tê tái Em đi gió thì thầm Tâm sự Kỹ niệm xưa Đã xa rồi Chiều xuống thấp Từng hồi Chuông Giáo Đường Notre - Dame Thanh thoát Nắng đổi màu Hiu hắt Lòng bâng khuâng Buồn vu vơ trên lối đi về Tôn Thất Phú Sĩ | An evening in Paris The school yard full of sunlight
With red flamboyant flowers Dropping petal by petal On one's hair Fading poem sentence Following wandering steps Birds chirped on branches In a tumult manner Blue evening music sounded You had gone in wind murmuring Confidence Past souvenir Passed by faraway Evening came down low Particularly sounded Cathedral bell Of Our-Lady Refined Color changing sunlight Gently blowing wind With melancholy Vague sadness felt on back trailing.
RGC 10-07-2006
|
http://chimvie2.free.fr/amnhac/ baihat01/duam_truongxuankhoi.wma
Publié le 09/02/2008 à 14:54
Par viensoinga
CÓ KHI NÀO NHỚ LẠI Em biết không chiều nay mình anh trên đường vắng Những sợi tuyết rơi về một phía Gió lạnh ngược chiều khắc khoải bờ sông Seine Anh muốn đi vào một vùng xa lắc Nơi cỏ xanh chưa phủ nấm mồ Nơi có hàng cây kiềng kiềng trăm năm tuổi Để thấy mình già cổi bởi si mê Tim anh đau buốt Khi đất trời giận dữ nổi cơn dông Thịt da anh tê cứng một nỗi niềm Bởi vì gió , vì mưa vì tuyết phủ Em thương yêu Lòng anh không tự chủ Có những lúc Như con tàu ra khơi không hải đồ Không định hướng được , đành theo con sóng Trôi dạt phương trời nào không gọi được tên Em có khi nào nhớ lại một bài thơ Như bài thơ ngày xưa anh đã viết Bỗng một hôm em trở thành quả phụ Để bây giờ em âm thầm bên nỗi nhớ bơ vơ Có khi nào em biết được niềm đau Của người anh thẩn thờ đi trên cát Nhìn bóng con tàu xa dần tầm mắt Nhớ tháng ngày theo sóng gió lênh đênh Qua rồi sao Tất cả đã xa rồi Một thời Hai tâm hồn đầy mộng ảo Tưỡng một đời được mãi mãi bên nhau Tôn Thât Phú Sĩ Bờ sông SEINE Juillet 2006
 Have you time to remember
You know this evening I was sole in an empty street Snow strings fell down in one direction Reverse evening wind worried at Seine riversides I would like to go to a far and remote place Where green grass did not cover the tomb yet Where grew there one hundred years old peck-wood lines Then we became senile by passionate love My heart felt very strongly painful When the angry universe boosted a storm My flesh and skin felt paralyzed by a faith Because of the wind, of the rain, and of the snow cover My love I could not control myself At times As a ship went off shore without sea map Without directional determination, obliged to follow waves Floated to cardinal point of no name Have you a time to remember a poem A poem in old days I wrote Suddenly a day you became widow So now you felt silently solitary Have you a time to feel the pain Of a lover who aimlessly walked on sand Watched a ship going further and further in view lost Days and months following waves and wind floating All elapsed already then All gone A time Two souls were filled up with dream And both thought during life remained forever together
RGC
Publié le 08/02/2008 à 21:19
Par viensoinga
CHỊ TÔI Chị tôi từ thuở đôi mươi Tóc huyền buông thả nụ cười trên môi Gọi chào luôn một nét tươi Thắm duyên đọng lại theo mười ngón tay Chị tôi ngọn gió heo may Ươm mưa vào nắng đong đầy niềm vui Chị là hương sắc đất trời Cho em gọi gió đưa lời tình ca Thênh thang một giãi ngân hà Tiếng lòng vang vọng sao mà thiết tha Phải chăng dòng suối chảy qua Bên cầu để lại một tà áo bay Thương em chị ở bên này Em về bên đó tháng ngày chênh vênh Một mùa thu lạnh buồn tênh Có con đò nhỏ lênh đênh ghé bờ Thuyền hoa đưa chị về mô Cuối thôn em đứng chơ vơ nỗi buồn Trông kìa dưới nắng hoàng hôn Sương chiều phủ kín lối mòn chân quê Chị là nửa mảnh trăng thề Cho em gọi gió đưa về nẻo xa
tôn thất phú sĩ Paris 11 Avril 2005
MY ELDER SISTER
My elder sister since her twenty age With loosing hair on shoulders, smile on lips Calling welcoming wish fresh air And lovely love concentrated on fingers tips My elder sister seemed a light breeze Nurtured in sunlight full of happiness She was the fragrance of universe Letting me call the wind with loving words Free as a constellation Inside sound echoed with such a passion Was a passing stream That left at bridge side a flying dress flaps Loving me you were at this side I went back that side in tottering dates A cold autumn so sad A small boat floating stopped at terminal The flowered boat took you to where At the end of hamlet I sadly and lonely stood Look! Under sunrise sunlight Evening dew covered the trail of true country You were moiety of oath moon Letting me call the wind to bring it away.
 |